⬅ Trước Tiếp ➡
Sáng sớm, thím Quan làm công việc quản gia, nhìn thấy anh liền tủm tỉm cười chào hỏi "Cậu chủ, tân hôn hạnh phúc nha Mợ chủ đúng là vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, nhìn liền biết là nhóc con lương thiện, cậu chủ thật có phúc lớn."
Không ngờ đến nhóc con kia nhanh như vậy đã mua chuộc được thím Quan, mặt Mặc Thời Đình đen lại, hỏi “Cô ấy đâu rồi?"
"Ở phòng ngủ của cậu ạ."
Mặc Thời Đình "..."
Lại còn dám chạy vào phòng anh?
Gan lớn vậy?
Sắc mặt anh âm trầm mở cửa, đập vào mắt là một căn phòng trống rỗng, toilet cũng không thấy có người.
Chạy trốn?
Đôi mắt Mặc Thời Đình híp lại, tỏa ra hơi thở lạnh lẽo.
Xoay người định rời đi, thì bên kia giường đột nhiên truyền đến âm thanh nhỏ bé.
Mặc Thời Đình sải bước đi tới, kết quả phát hiện cô gái vốn tưởng rằng đã biến mất không còn tăm hơi, lúc này đang nằm nhoài bên cạnh chân giường, hai tay ôm chặt gối, sườn mặt dán vào gối, ngủ như heo.
Có giường không ngủ lại ngủ trên sàn nhà? Cái quái gì vậy chứ?
Còn chảy nước miếng?
Tại sao lại có thể loại phụ nữ như này chứ?
Trong mắt người đàn ông đều là vẻ ghét bỏ.
...
Sau một giờ.
Cố Lê mơ mơ màng màng bò dậy từ trên mặt thảm, nhìn rõ hoàn cảnh xa lạ bên trong phòng, đột nhiên giật mình một cái, lập tức lên tinh thần.
Thím Quan mang theo một túi đồ rửa mặt gõ cửa, giọng điệu ân cần nói “Chào buổi sáng, mợ chủ Tối hôm qua mợ ngủ có ngon không?"
"Chào buổi sáng, thím Quan Cháu ngủ ngon ạ."
Cố Lê cười hàn huyên vài câu với thím, nhưng vẫn không biết, đây là phòng của Mặc Thời Đình, lại càng không biết, sáng sớm anh đã đi vào, còn thu hết tướng ngủ xấu xí của cô vào mắt.
Tắm rửa xong xuôi, Cố Lê buộc tóc đuôi ngựa, tinh thần thoải mái chạy xuống lâụ
Mặc Thời Đình đã ở phòng ăn dùng cơm, nghe thấy tiếng bước chân, mí mắt cũng thèm không ngước lên một chút.
Cố Lê đi tới, cười tủm tỉm chào "Chào buổi sáng, cậu Mặc."
"..."
Người đàn ông vẫn không để ý tới cô.
Cố Lê chẹp miệng, thẳng thừng đi qua ngồi xuống, không hề bị ảnh hưởng bởi thái độ của anh.
Ăn sáng trong bầu không khí im lặng xong, Cố Lê hỏi "Ông nội Mặc thế nào rồi?"
"Chuyện ông nội tôi, không có liên quan gì tới cô."
Mặc Thời Đình lạnh lùng nói xong, liền dứt khoát đứng dậy rời đi.
"Dừng lại "
Cố Lê không nhịn được hướng vào bóng lưng anh làm mặt quỷ, ai ngờ, sau lưng anh giống như mọc ra mắt, đúng lúc xoay người lại.
Cố Lê bị bắt quả tang "..."
Mặc Thời Đình liếc cô một cái "Đến phòng làm việc ở tầng hai."
Dứt lời, không chờ Cố Lê lên tiếng, đã sải chân dài rời đi.
Cố Lê không thể làm gì khác hơn là đuổi theo.
. .
Phòng làm việc.
Mặc Thời Đình ngồi ở sau bàn làm việc lớn, đưa cho cô một tờ giấy A4.
Cố Lê cầm lấy nhìn qua, chuyện cần chú ý?
Nhanh chóng quét mắt nhìn qua một lần, phát hiện tất cả đều là nguyên tắc ràng buộc cô.
Có một cái vô cùng chói mắt, Cố Lê đập tờ giấy lên trên bàn, khinh thường cười lạnh "Không được phép ngủ trong phòng của anh? Ha ha, tôi thèm chắc? Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không bước vào phòng của anh dù chỉ một bước, chỉ cần phòng tối hôm qua tôi ngủ là được rồi."
Mặc Thời Đình nhếch môi "Cô chắc chứ?"
Cố Lê hất cằm xinh đẹp lên "Đương nhiên Tôi vô cùng thích đấy."

⬅ Trước Tiếp ➡