Chương 16
Quan hệ của bọn họ là bác sĩ và bệnh nhân, dù làm bất cứ chuyện gì, anh đều có thể lấy cớ là chữa bệnh cho cô, nhưng mà hôn môi thì không được.
Đây là chuyện người yêu mới có thể làm.
Cô và bạn trai đã từng hôn môi, có nghĩ là cô không có vấn đề ở phương diện này, anh không thể tìm được lý do để hôn cô.
Nhưng lửa dục đầy người thật sự không có chỗ phát tiết, vì thế Lương Diễn Chiếu nhéo nhéo đầu vú, tới gần bên tai cô, nhẹ giọng nói "Mới vừa rồi cảm xúc tự chán ghét bản thân của em quá mạnh, điều này ảnh hướng rất lớn đến bệnh tình của em, cho nên anh mới dùng biện pháp này để nói cho em biết, em rất sạch sẽ, em không có sai."
Quý Đình Đình nghe những lời này, cũng không biết mình có cảm giác gì nữa.
Rõ ràng biết Lương Diễn Chiếu chỉ làm hết phận sự chữa bệnh cho cô, nhưng vì sao cô lại có cảm giác mất mát như vậy?
Cô mở to mắt, thấy Lương Diễn Chiếu đối diện với mình, ngũ quan tà mị cực kì đẹp trai, mặt lập tức đỏ lên.
Hơi rũ mắt, tránh không nhìn khuôn mặt đẹp quá mức của anh, Quý Đình Đình nhỏ giọng trả lời "Em hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ Lương."
Giọng nói của cô xa cách, Lương Diễn Chiếu đương nhiên nghe ra được, nhưng trước mắt anh cũng không thể nghĩ được biện pháp nào tốt hơn để tháo bỏ bế tắc này.
Vì thế anh gật đầu, chuẩn bị rời giường.
Không cẩn thận, dương vật sớm đã cương lên đứng thẳng chọc vào đùi trần trụi của Quý Đình Đình.
"A " Quý Đình Đình thở nhẹ, lông mi liên tục chớp chớp, thẹn thùng nhìn anh.
Nghĩ đến vừa nãy cô nói tình cảnh trải qua trên tàu điện ngầm, Lương Diền Chiếu lập tức xấu hổ.
Anh thế này, có có khác gì tên biến thái háo sắc kia?
Lương Diễn Chiếu nhẹ nhàng ‘khụ’ một tiếng, cố gắng bình tĩnh giải thích "Xin lỗi, vì cơ thể của em quá đẹp."
Nói xong, anh nhanh chóng lướt qua Quý Đình Đình xuống giường, đi vào phòng tắm.
Đợi một lúc lâu, vẫn chưa thấy Lương Diễn Chiếu đi ra.
Quý Đình Đình lau khô phần thân dưới của mình, mặc lại quần áo, đi đến cửa phòng tắm, đang chuẩn bị chào hỏi Lương Diễn Chiếu một tiếng, vô tình nghe thấy bên trong truyền đến tiếng anh gầm nhẹ.
Giọng anh thống khổ lẫn sung sướng, nghe vô cùng gợi cảm.
Quý Đình Đình nghe xong, ngay lập tức hiểu anh đang làm gì, mặt cô đỏ bừng, vội vàng mở cửa ra ngoài.
Giúp em đi mua đồ lót
08 Giúp em đi mua đồ lót
Edit & Beta Vivians2
Quý Đình Đình quay lại khoa ngoại thực tập, một thực tập sinh khác là Vương Nguyệt hỏi cô "Cậu đi đâu đấy?"
Quý Đình Đình chạy từ tầng 9 xuống tầng 2.
Lúc này, cô còn đang thở dốc.
"Bụng hơi khó chịu, tớ đi toilet." Cô trả lời.
Cô không nói bệnh tình của mình cho ai hết, dù sao thì chuyện đó quá riêng tư, cô cũng xấu hổ không dám nói ra.
"À." Vương Nguyệt nghe vậy, cũng hỏi nhiều, chỉ gật đầụ Con gái mà, đi toilet lâu một chút là chuyện rất bình thường.
Cô lại nhắc nhở Quý Đình Đình "Cậu nhanh đi thay đồng phục đi, nếu không lại bị y tá trưởng nhìn thấy."
"A, được rồi."
Quý Đình Đình được nhắc nhở, mới giật mình phát hiện cô còn đang mặc quần áo của mình.
Lập tức vội vã đi vào phòng thay đồng phục.
Điều kiện ở bệnh viện rất tốt, mỗi khoa đều có phòng cho các y tá chuẩn bị và thay đồ, nhưng bởi vì rất xa phòng khám bệnh, các bác sĩ nam cũng không đi tới đây. Chính vì vậy, thường ngày khi thay quần áo vì thuận tiện mọi người đều chỉ giữ cửa chứ không khoá cửa lại.
Dù sao đều là phụ nữ, cô có gì tôi cũng có.