⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Vấn Xuyên: "..."
 
Khóe miệng của anh ta giật giật, chờ đến khi phản ứng lại, thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn đã đi qua bên cạnh anh ta.
 
Thái độ lạnh nhạt, hình dáng không thấy sự nhu nhược nữa.
 
Biểu cảm của Tống Vấn Xuyên một lời khó nói hết, xoay người liền thấy vẻ mặt Tống Yểu Yểu hờ hững đi qua phòng khách, không nói một lời.
 
Chu Mạn Lị cười nhạt, "Bản lĩnh lớn rồi, trở về mà ngay cả mẹ cũng không gọi sao? Câm rồi à?"
 
Tống Thụy rõ ràng thấy Hoắc Ninh Hi nhíu mày, lúc này cảnh cáo liếc Chu Mạn Lị một cái, "Được rồi, con mệt rồi muốn nghỉ ngơi, bà nói nhiều như vậy làm gì?"
 
Tống Tĩnh Uyển vội đứng lên từ trên ghế salon, hướng về phía bóng lưng của Tống Yểu Yểu dịu dàng nói: "Yểu Yểu, đừng vội về phòng, ngồi xuống ăn một chút gì đó trước đi! Vali cứ để đó trước, chờ một chút nữa cho người giúp em xách—— ơ—— "
 
Lời còn chưa dứt, mọi người trơ mắt nhìn Tống Yểu Yểu một tay xách vali cực lớn lên, bước từng bước từng bước lên cầu thang, bóng người rất nhanh đã biến mất ở cua quẹo.
 
Tống Vấn Xuyên trầm mặc nhíu mày một cái, cảm thấy dường như Tống Yểu Yểu có chỗ nào đó không giống.
 
Trừ lời nói giống nhau thì ít thêm sự u ám bên ngoài.
 
Tống Tĩnh Uyển cười có chút lúng túng, "Không nghĩ tới sức của Yểu Yểu lại lớn như vậy..."
 
"Nó muốn tự mình xách thì để cho nó xách đi, mỗi ngày đều quái gở, như ai nợ nó vậy!"
 
Chu Mạn Lị hừ lạnh, vỗ vỗ vai của Tống Tĩnh Uyển, bảo cô ta lại ngồi xuống lần nữa.
 
Nhưng tiếp theo, rõ ràng biểu hiện của Tống Tĩnh Uyển có mấy phần lòng không bình tĩnh. Hiểu con gái không ai bằng mẹ, Chu Mạn Lị thấy vậy, nhìn Tống Thụy và Hoắc Ninh Hi muốn nói chuyện thật vui, liền kéo Tống Tĩnh Uyển trở về phòng.
 
Vừa vào cửa, Tống Tĩnh Uyển lập tức nhào vào trong ngực của Chu Mạn Lị, nước mắt lập tức giống như hạt châu đứt dây, bả vai nhẹ nhàng run rẩy, "Mẹ!"
 
"Sao thế Uyển Uyển? Đừng khóc trước tiên đừng khóc... Ây bảo bối của mẹ, con khóc khiến trái tim của mẹ sắp vỡ rồi, " Chu Mạn Lị vội vàng vỗ vỗ lưng Tống Tĩnh Uyển, "Rốt cuộc là thế nào? Có phải nha đầu thối kia bắt nạt con không? Con đừng sợ, có chuyện gì hãy nói với mẹ, mẹ giúp con dạy dỗ nó!"
 
Tống Tĩnh Uyển chôn ở trong ngực Chu Mạn Lị, đáy mắt thoáng qua tia lạnh lẽo sắc bén.
 
Đồ sao chổi
Cô ta nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên, miễn cưỡng nở nụ cười vui vẻ nói: “Không có, chuyện không liên quan gì tới Yểu Yểu.”
Thật không ngờ rằng, cô ta càng nói như vậy, Chu Mạn Lị càng cho rằng, là Tống Yểu Yểu đã bắt nạt cô ta.
Ngay lập tức liền muốn ra ngoài tìm Tống Yểu Yểu, “Để mẹ đi hỏi, con nha đầu thối đó muốn tạo phản có phải không?”
“Mẹ ----”
Tống Tĩnh Uyển vội vàng kéo Chu Mạn Lị lại, khoác lấy cánh tay bà ta lắc lắc, “Con thật sự không có cãi nhau với em ấy, con chỉ là nhớ mẹ, lúc nãy mới không nhịn được!”
Chuyện xảy ra trong khu nghỉ dưỡng đêm đó, cho dù cô ta nói ra, thì có thể thay đổi được gì? Cho dù Tống Thụy và Chu Mạn Lị đều đứng về phía cô ta, nhưng vẫn còn một Tống Vấn Xuyên. Muốn đuổi Tống Yểu Yểu ra khỏi căn nhà này, chỉ dựa vào vài ba câu nói là căn bản không thể được.
Cô ta không có bằng chứng.
Nếu đã như thế, vậy thì tại sao còn phải nói ra chứ?
“Aiya, cục cưng bé bỏng của mẹ! Mẹ cũng nhớ con!” Chu Mạn Lị nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười ôm lấy Tống Tĩnh Uyển, trong đáy mắt tràn đầy kiêu ngạo và vui mừng.
Khác với đồ sao chổi Tống Yểu Yểu kia, Tống Tĩnh Uyển giống như là ngôi sao nhỏ may mắn ông trời tặng cho bà ta vậy. Từ nhỏ tới lớn đều đặc biệt ngoan ngoãn không chịu thua kém, thành tích học tập xuất sắc, vận may còn đặc biệt tốt.
Vận may chơi mạt chược của Chu Mạn Lị luôn rất tệ, nhưng có một lần bà ta dẫn Tiểu Tống Tĩnh Uyển theo, vừa bắt đầu vẫn chưa nhận ra được. Mãi cho đến sau đó càng đánh càng trơn tru, cả một ngày không thua lấy một lần. Lúc đó Chu Mạn Lị mới để tâm, sau đó lại bán tín bán nghi dẫn Tống Tĩnh Uyển tới chơi thêm vài lần, quả nhiên mười ván thắng chín.
Trừ lần đó ra, cô ta dường như còn có thể dự đoán được tai họa. Có lần Tống Thụy phải ra ngoài bàn chuyện làm ăn, Tiểu Tống Tĩnh Uyển lại khóc lóc làm ầm ĩ không chịu để Tống Thụy đi, sau đó mới biết, trên con đường Tống Thụy nhất định phải đi qua để tới được công ty, đã xảy ra tai nạn ô tô liên hoàn, khiến vô số người thương vong. Nếu lúc đó Tống Thụy khăng khăng ra ngoài, nếu căn cứ theo thời gian, thì đúng lúc sẽ gặp phải vụ tai nạn ô tô liên hoàn kia.
Mỗi lần nhớ lại, đều khiến Chu Mạn Lị vui mừng một hồi, may mà bà ta đã sinh được một cô con gái tốt.
Mặc dù càng trưởng thành, năng lực này càng yếu đi, nhưng điều này không gây trở ngại việc Tống Tĩnh Uyển trở thành đứa con gái thương yêu nhất trong lòng Chu Mạn Lị. Không giống như đồ sao chổi Tống Yểu Yểu kia, trong lần sinh cuối cùng còn hại bà ta băng huyết suýt nữa là đã mất mạng, chỉ cần dẫn đi cùng là sẽ không gặp được bất cứ chuyện tốt đẹp nào!
Vẫn là Uyển Uyển nhà bà ta tốt hơn. 
Hai mẹ con ở trong phòng nói chuyện tâm sự một lúc, Tống Tĩnh Uyển đề nghị, “Mẹ, con đi đưa chút gì đó để ăn cho Yểu Yểu đây, ngồi xe cả một đoạn đường đoán chừng em ấy cũng đói rồi.”
Nghe vậy, Chu Mạn Lị nhíu mày, “Nó lại không phải kẻ ngốc, đói rồi tự mình không biết tìm đồ ăn? Chuyện gì cũng muốn phiền tới con, thật là vô dụng mà!”
Trong mắt Tống Tĩnh Uyển xẹt qua một ý cười, giọng nói vẫn dịu dàng nhẹ nhàng, “Aiya mẹ, mẹ đừng nói Yểu Yểu như vậy mà, thực ra em ấy vẫn rất tốt! Con đi đây ~ mẹ cũng đi xuống tiếp Ninh Hi đi, suốt đoạn đường đều là anh ấy chăm sóc con đấy ~”
Nhắc tới Hoắc Ninh Hi, mặt cô ta liền đỏ lên, xấu hổ chớp mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡