1: Quân Khả Di
Ngày hôm qua là ngày anh trai kết hôn, Quân Khả Di có diệp được cùng đám bạn xấu ra ngoài chơi điên cuồng một đêm, sáng sớm mới từ quán bar đi ra, cả người toàn mùi rượu, mùi thuốc lá cùng dấu vết ân ái, căn bản không dám về nhà với bộ dạng này, chỉ có thể đi khách sạn tắm rửa nghỉ ngơi một ngày, ăn một chút gì đó, đợi buổi tối về nhà.
Lúc vừa đến nhà ăn của khách sạn, Quân Khả Di đang muốn tìm chỗ ăn chút gì đó, từ xa nhìn thấy người chị dâu mới đang ngồi trong sảnh, trên tay nâng một bình giữ nhiệt, bộ dạng che chở như trân bảo, bên cạnh có một người hầu cung kính đứng một bên.
Thật ra, cô em chồng Quân Khả Di này, so Diệp Vũ lớn hơn vài tháng.
“Diệp Vũ!”
Quân Khả Di bước nhanh tới, khinh thường bĩu môi, ngồi xuống đối diện Diệp Vũ, “Anh tôi đâu, sao cô lại ở chỗ này?”
Diệp Vũ nhẹ nhàng ôm bình giữ nhiệt vào trong ngực, dường như có chút không muốn cho Quân Khả Di nhìn thấy, chậm chạp nói, “Anh cô có chút không khoẻ, lên lầu nghỉ một lát rồi, bảo tôi ăn sáng một mình ở đây.”
“Ờ, cô đưa tôi thẻ VIP khách sạn Tứ Nguyệt của cô cho tôi, tôi cần dùng.” Quân Khả Di vênh váo tự đắc ra lệnh nói.
Diệp Vũ không tình nguyện ngẩng đầu nhìn Quân Khả Di, “Cô muốn làm gì?”
“Đương nhiên là thuê một gian phòng tổng thống a, cô ngốc à! Mau đưa cho tôi, nói nhiều lời vô nghĩa làm gì?” Quân Khả Di hung dữ trừng mắt liếc Diệp Vũ, tức giận chửi bới, “Thật không biết nhà chúng tôi coi trọng cô cái gì, cô ngoại trừ trong nhà có chút tiền ra, có chỗ nào xứng đôi với anh tôi? Một đứa ngu ngốc.”
“Ò……” Diệp Vũ vẻ mặt ngây thơ, không tình nguyện từ trong túi xách lấy ra thẻ VIP cao cấp đưa cho Quân Khả Di, mặt khác bàn tay còn lại vẫn gắt gao ôm bình giữ nhiệt.
Nhìn thấy chi tiết này, Quân Khả Di nhìn chằm chằm vào cái bình vài lần, tò mò hỏi, “Bình giữ nhiệt cô ôm trong tay bên trong là cái gì? Thấy cô ôm chặt như vậy, giống như ôm bảo bối, mau đem qua đây cho tôi xem!”
Diệp Vũ cảnh giác nhìn về phía Quân Khả Di, lắc đầu nguầy nguậy, “Đó là anh cô cho tôi bổ thân thể, anh ấy lần đầu tiên cho tôi đồ ăn bổ dưỡng, không thể cho cô! Nếu cô muốn ăn, trong nhà ăn có rất nhiều đồ ăn sáng, tuỳ cô chọn!”
Đồ bổ? Quân Khả Như trước mắt sáng lên, đứng lên, một tay giật bình giữ nhiệt trong lòng Diệp Vũ, vặn nắp ngửi, mùi thơm của đồ ăn hoà quyện cùng mùi thuốc trung y thơm ngào ngạt, khiến người ta thèm nhỏ dãi……
Diệp Vũ như muốn khóc tới nơi, “Đó là đồ anh cô cho tôi, anh ấy bảo tôi nhất định phải ăn hết, sao cô có thể……
Quân Khả Di thấy Diệp Vũ lại còn dám lắm miệng, không khỏi tức giận đến dậm chân, chỉ vào mũi Diệp Vũ, cao giọng mắng,” đừng có không biết xấu hổ! Đã là đồ của anh tôi thì đó chính là đồ của tôi, đồ vật nhà họ Quân tôi, dựa vào đâu phải cho cô? Đừng tưởng rằng gả vào nhà họ Quân tôi, liền có thể làm người rồi, tôi nhổ vào! Tôi nói cho cô biết, Diệp Vũ, cô ở trong nhà họ Quân tôi chính là một con chó, bảo cô thế nào, cô phải thế đó, về sau anh tôi cho cô thứ gì, cô đều phải để tôi xem qua trước, còn nữa, trang sức và quần áo của cô, tất nhiên phải đưa tôi trước, tôi bảo mặc cái gì, cô mới có thể mặc cái đó…… “
Quân Khả Di cao giọng la hét trong nhà ăn an tĩnh, có vẻ phi thường rõ ràng, đặc biệt là một câu kia “cô ở trong nhà họ Quân tôi chính là một con chó “, khiến cho khách khứa nhà ăn nhao nhao biến sắc, ánh mắt khác thường nhìn về phía vị cô con gái họ Quân không có đầu óc này, một trận thì thầm bàn tán vang lên:
”Nhà họ Quân lại có thể hống hách đến mức này? Chậc, cô cả nhà họ Diệp tốt xấu gì cũng là người làm chủ nhà họ Diệp giàu có, trên tay nắm giữ toàn bộ tài nguyên nhà họ Diệp, ngày hôm qua mới vừa gả vào nhà họ Quân, sáng sớm hôm nay đã bị một con nhóc hỉ mũi chưa sạch mắng như vậy? “
”Xì, Cô biết cái gì, nhà họ Quân chính là vua một cõi của thành phố Bắc Ninh này, ai dám nói chữ không? Đáng thương cho cô cả nhà họ Diệp, gả vào hang hổ ổ sói, ngày đầu tiên tân hôn bị cô em chồng chỉ vào mũi mắng…… Như thế này về sau sao còn có thể sống an lành đây? “
”Nhà họ Quân này cũng quá xem thường người khác rồi đó? Dù sao nhà họ Diệp cũng là một trong bốn gia tộc lớn, chỉ là một cô con gái nhà họ Quân nhỏ nhoi coi gia tộc lớn là chó, nhà họ Quân này còn có thể coi người bình thường là người để nhìn không? “
”Chậc, cô con gái nhà họ Quân cùng cô cả nhà họ Diệp hoàn toàn chính là hai giai cấp! Một người là người đàn bà đanh đá chính hiệu, một người khác mới là tiểu thư khuê các chân chính a, nếu tôi là người trong nhà họ Quân, sẽ không để cho cô con gái nhà họ Quân này lộ diện, miễn cho mất mặt…… “
Nghe được tiếng nghị luận, Quân Khả Di hoàn toàn nổi bão, ngón tay chỉ vào đám người trong nhà ăn, vô cùng phách lối ngang ngược mắng,” Quân Khả Di tôi chính là cô con gái nhà họ Quân, các người còn dám lắm miệng, cẩn thận tôi bảo anh tôi diệt hết mấy nhà rách nát của các người! Nhà họ Quân tôi có lịch sử hai trăm năm, là thế gia lớn nhất thành phố Bắc Ninh, nói một không nói hai, sao có thể dung được thứ người thấp kém như các người lắm miệng?”
Quả nhiên là thiên kim nhà họ Quân, không biết tốt xấu như vậy!
1: Thực khách
Khách khứa trong nhà ăn lòng thầm cười lạnh, nhưng e ngại quyền thế nhà họ Quân nên không thể không ngậm miệng lại, đáy mắt tràn đầy châm chọc cùng khinh thường.
Cảm nhận được ánh mắt căm tức của mọi người, Quân Khả Di không chút khó chịu, ngược lại càng thêm tự hào, cái cằm như muốn dương lên trời, mở nắp bình giữ nhiệt, cầm lên đũa muỗng, sảng khoái ăn sạch đồ bổ trong bình, xác cũng không chừa một mảnh, giống như…… chiến lợi phẩm cướp được từ tay Diệp Vũ đặc biệt thơm ngọt.
Diệp Vũ đáng thương nhìn chằm chằm Quân Khả Di ăn ngon lành, dáng vẻ thèm thuồng nhưng lại không dám nhiều lời, chỉ có thể rưng rưng nhìn Quân Khả Di ăn đồ bổ của mình, vành mắt đỏ lên.
Các vị khách xung quanh bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng âm thầm bức xúc nhà họ Quân ngang ngược lại vô sỉ. Cậu ba Quân ép vợ mới cưới thôi học làm người phụ nữ gia đình, cô nhà họ Quân gia lại đi giành đồ ăn với chị dâu, chỉ đáng thương cho cô cả nhà họ Diệp mới gả vào nhà họ Quân này, một cô gái tốt cứ thế nhảy vào hố lửa, bị chà đạp thương tích đầy mình……
Sau khi ăn sạch đồ ăn trong bình, Quân Khả Di lười biếng ‘ợ’ một cái, vươn vai, khinh thường nhìn Diệp Vũ, mắng, “Cô còn ngồi ngốc ở đây làm gì? Còn không cút về nhà, hầu hạ cho mẹ tôi? Nói cho cô biết, không được mách mẹ tôi, bằng không, coi chừng tôi chửi chết cô!”