⬅ Trước Tiếp ➡
Doãn Nặc đã suy nghĩ rất nhiều lần, toàn bộ quá trình nam tử kia đều nhắm mắt lại, đối xử với một thiếu nữ lạ lẫm. . . Rốt cuộc hắn vì cái gì, nhìn cách ăn mặc của hắn không giàu có thì cao quý, bên người cũng không thiếu nữ nhân. Thân thể có bệnh không tiện nói ra? Không phải vậy thì cái gì mạnh đến vừa làm một nửa liền đem mình giết đi. Với lại vì sao lại nói với nàng một câu không nên rời bỏ ta?
Được rồi, không muốn lại tạo thêm phiền phức cho mình nữa, cũng không muốn báo thù, loại người này mình không thể trêu vào, nếu ông trời đã cho mình cơ hội sống lại, vậy nên cố gắng sống tốt, không vào kinh tìm thân thích nữa, có lẽ sẽ không gặp phải tên tâm thần kia.
Trước khi Doãn Nặc rời khỏi miếu hoang đã cố ý "hóa trang" cho bản thân một chút, cầm một ít bùn đất bôi trét lung tung trên mặt mình một vòng, che đi tư sắc làm người khác chú ý.
Đi vào trấn Thu Thủy, nàng suy nghĩ tìm một việc nuôi sống bản thân, nhưng một cô nương gia thì có thể làm cái gì được đây?
Nàng cất bước đi về phía trước mà chẳng có mục đích, thế mà phía trước có một gia đình đang tuyển nha hoàn. Nàng bèn tiến lên hỏi thăm, một tháng được một lượng bạc, ký văn tự bán mình năm năm, tích lũy ít bạc rồi có thể ra ngoài kiếm việc khác. Như vậy cũng không tệ, thế là nàng quyết định bán mình.
Ôi phủ đệ thật là lớn! Doãn Nặc thấy cũng ngây người, nhận quần áo tỳ nữ, người mới bước vào đều phải đi gặp Lưu quản sự kia báo danh, căn dặn việc phải làm.
Bởi vì Doãn Nặc biết chữ nên được bố trí đến thư phòng, mấy người có chút ít tư sắc, ngực to mông lớn được đưa đến hầu hạ bên người chủ tử.
Doãn Nặc không khỏi oán thầm chủ tử nhà này một chút: "Quá đói khát đi à nha, hưởng thụ được hết luôn sao?"
Doãn Nặc mang gương mặt vàng như nến còn có mấy chấm mụn sẹo thong dong nhàn rỗi làm ở thư phòng một tháng. Mấy ngày này trôi qua xem như tương đối thoải mái, trong phủ nhóm Lưu quản sự, ma ma vẫn coi là rất dễ ở chung.
Cũng thăm dò được chủ tử là đệ đệ ruột cùng mẹ sinh ra của Đương Kim Hoàng Đế, tên là Sở Úc, đứng hàng thứ ba.
Đây là phủ đệ Tam Vương Gia xây cho Vương phi ở trấn Thu Thủy, năm đó Tam Vương Gia đang ở trấn Thu Thủy thì cùng Vương phi gặp nhau hiểu nhau yêu nhau, mặc dù Vương phi hồng nhan bạc mệnh đã qua đời năm năm rồi, nhưng mà Vương Gia chỉ chung tình với Vương phi, bên người lại không nữ nhân nào khác, người người đều gọi Vương Gia là nam nhân si tình khó kiếm trên đời.
Hôm nay Lưu quản sự phân phó mọi người làm vệ sinh thật tốt chuẩn bị cẩn thận chào đón chủ tử trở về.
Đám hạ nhân chia thành hai hàng đứng ngay ngắn, cúi đầu xuống. Doãn Nặc cúi đầu chỉ nhìn một vệt màu đỏ lóe qua, trong lòng run lên.
Lại mấy ngày yên bình trôi qua, có lẽ là mình cả nghĩ nhiều rồi, nào có chuyện trùng hợp xảy ra trên người mình như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡