Doãn Nặc thấy hắn không hề có ý muốn rời đi, cúi đầu uyển chuyển nói: "Vương Gia có thể tránh một chút hay không?"
Sở Úc cầm lấy khăn tay bên cạnh xé thành hai nửa. "Ta. . . Ta cởi, lập tức. . . Cởi", tuyệt đối đừng nổi điên.
Hắn nhìn thấy nàng cởi từng lớp quần áo bằng vải thô, lộ ra eo nhỏ, làn da trắng tuyết, tháo dây buộc tóc xuống, một mái tóc dài như mây đen ôm lấy thắt lưng. Hơi nước bên trong mông lung như sương mù, nàng ngồi ở trong nước, thấm ướt khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, thêm phần diễm lệ.
Sở Úc chợt cảm thấy bụng dưới nổi lửa, hô hấp hỗn loạn, ánh mắt không dịch chuyển.
Hắn dùng một tay ôm nàng từ trong nước ra, làm nàng hoảng sợ ôm chặt lấy cổ hắn, thân thể ướt sũng bám trên người hắn, bất lực dùng ánh mắt đáng thương nhìn hắn.
Năm năm trước hắn có vẻ hơi trẻ con, đôi mắt đen nhánh thâm thúy của hắn, hiện ra màu sắc mê người; kia là lông mày rậm, sống mũi cao thẳng, đôi môi tuyệt mỹ, mọi thứ đều toát lên vẻ đường hoàng, cao quý và ưu nhã. Yêu nghiệt a, dung mạo ngươi đẹp như thế làm gì? Là muốn làm cho ta không hận ngươi nổi hay sao?
Sở Úc ném nàng lên trên giường, nàng cấp tốc nhảy lên, cầm lấy ga giường quấn lấy mình, muốn chạy tới cửa nhưng nhanh chóng bị Sở Úc bắt được, trở lại trên giường lần nữa. Nàng lại giãy dụa, hắn trực tiếp rút ga giường đang quấn ở trên người nàng ra, xé một mảnh vải ở trên giường, trói tay chân của nàng lại.
"Chạy nữa, ta sẽ để ngươi không một mảnh vải che thân ném ra bên ngoài cho chó ăn." Sở Úc nổi giận nói.
Doãn Nặc không dám kích thích hắn nữa: "Ta. . . Nghe lời, không chạy. Ngươi... Ngươi bình tĩnh một chút."
Sở Úc nghiêng người đè trên người nàng dùng bàn tay che cái miệng ồn ào kia lại.
Doãn Nặc sợ mình lại chết ở trên tay của hắn, chỉ muốn làm cho hắn lấy bàn tay kia ra, duỗi cái lưỡi mềm trơn bóng ra, nhẹ nhàng liếm láp lòng bàn tay của hắn, cảm giác mềm mại, âm ấm ướt truyền đến trong lòng của hắn.
Sở Úc dừng lại, hô hấp nặng hơn nhiều, phun trên mặt nàng. Doãn Nặc liền biết, sơ sơ cách lấy lòng hắn là như vậy.
Nàng ở trong ngực hắn ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt hắn u tối, nơi đó có một ngọn lửa dục đang bùng cháy.
Hắn nhét một ngón tay vào trong cái miệng thơm tho của nàng, muốn nàng tiếp tục dùng lưỡi liếm láp ngón tay hắn. Cái lưỡi quấn lấy ngón tay nhỏ dài. Ngón tay linh hoạt khuấy lộng lấy cái lưỡi, quấn chặt lấy nhau.
Ngón tay bắt chước một loại động tác nào đó giữa nam nữ không thể miêu tả, ở trong miệng nàng ra vào. Doãn Nặc cố gắng phối hợp hắn, liếm láp hắn lòng bàn tay, hàm răng nhẹ nhàng ma sát.
Nước bọt không biết khi nào từ trong miệng nàng chảy ra, ánh mắt Sở Úc dõi theo càng thêm cực nóng. Dưới bụng siết chặt có một loại khát vọng khó có thể thỏa mãn đang kêu gào.
Sở Úc rốt cục chịu không nổi, rút ngón tay ở trong miệng nàng ra, cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi của nàng.