⬅ Trước Tiếp ➡
"Con kiến thôi mà, tôi không cần phải biết "
Diệp Thu thản nhiên nói.
Sắc mặt Chu Thái trầm xuống, lập tức cả giận nói "Khẩu khí của cậu lớn thật đấy, tôi là Giang Bắc thế giới ngầm..." Nhưng mà, Chu Thái còn chưa nói xong, đã bị Diệp Thu cắt ngang.
Diệp Thu lấy một chiếc nhẫn từ trong túi áo ra, quăng đến trước mặt Chu Thái, thản nhiên hỏi "Nhận ra cái này không?"
Đó chỉ là một chiếc nhẫn bình bình thường thường, màu đỏ như máu, mặt trên là một cái khô đầu lâu đang há miệng.
Nhìn từ chất liệu, thì không phải là bất kỳ loại nào trong những kim loại quý báu như vàng bạc.
Thế nhưng, Chu Thái vừa nhìn thấy thì sắc mặt ông ta đại biến, trong ánh mắt tràn đầy kinh sợ.
Ông ta run rẩy, ngẩng đầu nhìn Diệp Thu, khuôn mặt kinh hoàng và sợ hãi "Ngài...ngài là vị đại nhân đó "
"Biết phải làm gì rồi chứ?"
Diệp Thu thờ ơ, thản nhiên nói.
Sắc mặt Chu Thái trắng bệch, hít sâu một hơi, cắn chặt răng, nhanh chóng lấy một con dao từ trong túi ra, ác tâm, một đao cắt đứt đầu ngón tay út của bàn tay phải.
Nhất thời, máu tươi văng khắp nơi.
Sắc mặt Chu Thái trắng bệch, nhưng vẫn cố nén đau đớn, không dám kêu một tiếng.
"Lập tức dẫn người của ông biến khỏi mắt tôi "
Diệp Thu khoát khoát tay, lạnh nhạt nói.
Chu Thái tức khắc như được đại xá, không dám nhiều lời, ông ta vội vàng dẫn hai tên vệ sĩ bị thương nặng, đi ra khỏi văn phòng.
Đến lúc này, trong văn phòng chỉ còn lại Diệp Thu và Tiền Đa Quang.
Diệp Thu quay đầu nhìn Tiền Đa Quang.
Ánh mắt lạnh như băng đó khiến cả người Tiền Đa Quang run lên.
Cảnh vừa nãy, hắn ta đã nhìn rõ cả rồi.
Một tồn tại có thể làm cho Chu Thái sợ thành như vậy.
Đây tuyệt đối không phải nhân vật bình thường a "Cậụ..Rốt cuộc cậu là ai a, Tiền Đa Quang tôi tự hỏi là tôi chưa từng đắc tội đến cậu, nhưng vì sao hôm nay cậu lại muốn làm khó tôi?"
Tiền Đa Quang hít sâu một hơi, nhìn Diệp Thu, hoảng sợ hỏi.
"Tôi là ai không quan trọng, bây giờ trước mặt anh chỉ có hai con đường, một là anh trả tất cả khoản nợ và lãi cho tập đoàn Lâm Thị, hai là, bây giờ tôi sẽ tiễn anh lên đường, anh chọn đi "
Diêp Thu thản nhiên nói.
Nghe Diệp Thu nói như vậy.
Trong lòng Tiền Đa Quang vốn đang sợ hãi Diệp Thu, lúc này lại không còn sót lại tí nào.
Lúc đầu hắn ta còn tưởng Diệp Thu là nhân vật khủng bố nào cơ.
Giờ xem ra, chẳng qua là cao thủ mà Lâm Thị bỏ tiền ra tìm đến đòi nợ mà thôi.
Không có thực lực, không có bối cảnh, chỉ là một tên đòi nợ thuê, cái này có gì đáng phải sợ chứ.
Còn về phần tại sao Chu Thái lại sợ Diệp Thu như vậy.
Tiền Đa Quang nghĩ rằng.
Có lẽ cũng bởi vì Chu Thái thấy vệ sĩ đánh không lại Diệp Thu, cho nên mới lựa chọn nhận sai bảo toàn tính mạng.
Nói cho cùng thì người đã lớn tuổi, sẽ khá là sợ chết Cho dù Chu Thái có là vua Giang Bắc, thì cũng không ngoại lệ.
Nghĩ thông suốt điểm này.
Tiền Đa Quang không còn sợ Diệp Thu nữa.
Chu Thái sợ, Tiền Đa Quang hắn không sợ đâụ
Bởi vì hắn biết mục đích của Diệp Thu, tới chỉ để đòi nợ mà thôi, chứ không dám giết mình Ung dung sửa sang lại cổ áo comle của mình.

⬅ Trước Tiếp ➡