Nhưng mà, đó đã là chuyện xảy ra mười năm trước!
Đường Mặc Trầm tới gần cô, khàn cổ, gào thét, mang theo hơi thở nồng nặc mùi rượu, Em cố ý đúng không, cố ý tổn thương bản thân, để cho tôi khó chịu đúng không... Bùi Vân Khinh, rốt cuộc em muốn thế nào?
Trong giọng nói Đường Măc Trầm hết sức thất vọng và đau lòng.
Ngước mắt, nhìn lại người đàn ông vì uống rượu mà mắt sung huyết, Bùi Vân Khinh nâng tay đỡ lấy mặt anh, hốc mắt sớm đã đau đớn.
Khi đó cô còn trẻ không hiểu chuyện, nghĩ rằng anh không cần cô nữa nên mới đuổi cô về La gia mới quyết liệt như thế. Chỉ đành cam chịu, chấp nhận ra đi.
cô đã bỏ qua mười năm với anh. Lần này, cô sẽ vững vàng nắm chắc trong lòng bàn tay.
Giơ ngón tay lên, ôm lấy mặt anh, Bùi Vân Khinh nghẹn ngào nói nhỏ.
Em muốn anh yêu em!
nhẹ hít một hơi, cô ngẩng mặt lên hôn môi người trước mặt.
Cảm giác được môi của cô, sau lưng Đường Mặc Trầm cứng đờ, cả người giật mình, đứng im tại chỗ.
Ý thức được cô đang làm cái gì, theo bản năng Đường Mặc Trầm muốn đẩy Bùi Vân Khinh ra.
Thiếu nữ mặc kệ, càng thêm siết chặt cánh tay, dùng sức ôm cổ anh, lạng quạng hôn. Nhân lúc người đàn ông còn đang sững sờ, dây dưa với anh.
Môi của cô mềm mại như hoa anh đào, lại ngọt ngào như đường.
Động tác vụng về nhưng lại như cơn gió lốc, trêu chọc thần kinh nhạy cảm của anh.
Tia lí trí còn sót lại đưới đáy lòng nhanh chóng bị dục vọng cắn nuốt. Đường Mặc Trầm nhắm mắt lại, nắm lấy vai của Bùi Vân Khinh, nặng nè mà đè xuống, hôn đáp lại.
Nụ hôn của anh mang theo sự say mê mà rào rạt, cuồng vọng mà làm càn. anh không khách khí nữa mà phóng túng bản thân, đè lên cô rồi hôn, cắn, mút mát lên da thịt người thiếu nữ...
Trong trí nhớ của Bùi Vân Khinh, Đường Mặc Trầm luôn luôn cao cao tại thượng như một vị thần, ít nóitrầm mặc, đoán không ra nhìn không thấu. Cho dù là lúc anh đứng trước mắt cô cũng là xa tận chân trời, mặt mày lãnh đạm, không có bất kỳ cảm xúc gì.
Nhưng trong giờ phút này, người đàn ông lại như một con thú cuồng bạo.
Mỗi một cái hôn, mỗi một ngón tay, mỗi một tấc da thịt, cũng như mồi lửa cháy trên ruộng lúa, đủ để đem cô thiêu đốt, xé nát, cắn nuốt.
Bùi Vân Khinh không chịu được mà thở hổn hển. Nhưng người trên người cô lại cũng không có ý định sẽbuông tha cho con mồi. không khách khí đem người dưới thân ôm chặt, để thanh kiếm sắc bén của mình đâm xuyên qua thân thể người thiếu nữ.
Bất ngờ không phòng bị bị cơn đau ấp tới, cô thét chói tai nhưng nụ hôn của anh ngăn lại môi người thiếu nữ, thanh âm cô gái bị ngăn lại ở yết hầu.
...