Chỉ là em muốn giúp anh tìm thuốc hạ sốt thôi .
Lông mi dài chớp chớp, nhìn vào tầm mắt của anh, khẩn trương liếm liếm môi:
Nếu anh không tin, anh có thể cho quản gia cầm thuốc vào đây.
Mái tóc dài của cô tán loạn ở đầu vai, trên má còn ửng hồng sau khi tình cảm mãnh liệt qua đi.
Môi bị hôn cắn có chút sưng. Ngày thường nhan sắc có chút ảm đạm, lúc này lại tựa như lựu chín muồi đỏ tươi ướt át.
cô theo bản năng liếm môi nhưng trong mắt anh, hành động nhỏ này lại phá lệ mê người.
Trí nhớ mơ hồ thân mật với cô gái bên cạnh trong nháy mắt ập lên đầu, hơi thở Đường Mặc Trầm khôngkhỏi trầm trọng.
Hơi thở nặng nề như vậy, có phải anh phát sốt không?
Cảm giác được sự khác thường của anh, Bùi Vân Khinh lo lắng đưa tay sờ trán người bên cạnh.
Tay nhỏ bé của cô có chút lạnh, đem tim của anh run rẩy theo.
hắn nheo mắt, nhìn vào mắt Bùi Vân Khinh.
Đôi mắt kia đen láy, trong suốt như thủy tinh, sáng ngời nhìn anh, tràn đầy thân thiết. Drap giường đắp trên người lúc này có chút lộn xộn, mơ hồ lộ ra cảnh xuân sắc bên trong, có máu, còn có dấu hôn
anh làm ra chuyện như vậy thế mà cô không nổi giận sao.
Ngày hôm qua lúc đem cô về, Bùi Vân Khinh còn đang cầm súng muốn liều mạng với mình, đột nhiên bây giờ lại quan tâm, băng bó rồi thử nhiệt độ cơ thể anh? Chuyện này thật sự quá thần kỳ!
Nếu anh nhớ không lầm, hình như là do cô chủ động. cô bé xấu xa này, nghĩ làm như vậy thì sẽ khôngphải đi trường quân đội nữa sau. một năm nay, cô phóng túng, làm càn quấy nhiễu như thế nào, anhđều biết hết. Cứ tiếp tục như vậy, cuộc đời Bùi Vân Khinh sẽ bị hủy hoại.
Ngày trước, anh đã thề ở trước mộ cha cô sẽ chiếu cố cô thật tốt, tuyệt đối sẽ không để cô gái này tùy tiện, thích làm gì thì làm.
Đẩy bàn tay đang đặt trên trán mình ra, Đường Mặc Trầm dứt khoát xoay người đi xuống giường, cầm khăn tắm trên ghế salon quấn bản thân lại.
Mặc xong quần áo thì xuống dưới ăn cơm, Ôn thư ký sẽ lái xe đưa em ra sân bay.
Họ đã xảy ra chuyện như vậy rồi, anh vẫn còn muốn đưa cô đi sao?
Bùi Vân Khinh sốt ruột, vội vàng đuổi theo, giữ chặt cánh tay của người đàn ông.
Em xin lỗi, em thật sự xin lỗi, em không nên cầm súng bắn anh, là do em uống nhiều rượu làm càn, anh đừng đưa em đi trường quân đội mà, có được không?
Đường Mặc Trầm không hề nhúc nhích.
không được!