Một người đàn ông lớn tuổi đeo kính lão ngồi trước bàn làm việc, quần áo sạch sẽ, cẩn thận tỉ mỉ, cặp mắt phía sau mắt kính kia cất giấu vẻ sắc bén.
Người phụ nữ và một người đàn ông trung niên hơi có vẻ già nua đẩy cửa bước vào, giọng nói của người phụ nữ rất cẩn trọng, "Hiệu trưởng Từ."
Lông mày bà ta vừa tản mát vừa lộn xộn, tròng mắt lộ ba phần trắng, khóe miệng có chút rủ xuống, hơi có vẻ cay nghiệt, khuôn mặt nhìn trông rất không dễ chọc.
Đây là Lý Ái Dung, chủ nhiệm lớp một khối mười hai, chủ nhiệm lớp duy nhất tại Nhất Trung là nữ.
Hiệu trưởng Từ buông bút trong tay xuống, ông ta nhìn thoáng qua nữ sinh ngồi bắt chéo hai chân ở trong góc, "Cô giáo Lý, ở đây có một học sinh, tôi muốn để cho cô bé vào lớp một."
Hiệu trưởng Từ nói tóm tắt lại tình huống đại khái.
Năm mười hai rồi còn chuyển lớp là chuyện hiếm thấy.
Lý Ái Dung nhận lấy hai phần tư liệu rồi xem xét, nhìn thấy lịch sử thành tích, tròng mắt hơi híp lại.
"Học sinh này không phải dự thính sao? Thành tích này còn muốn đưa vào hồ sơ dạy học à?" Lý Ái Dung không kiêu ngạo không tự ti, cũng không nhượng bộ chút nào, "Dạng học sinh này đặt ở lớp chúng tôi chính là một cái gậy quấy phân heo, ảnh hưởng không khí học tập của lớp một, hiệu trưởng, ngài không đùa tôi đấy chứ?"
"Cô giáo Lý, có học sinh ở đây, cô chú ý cách dùng từ đi." Người đàn ông trung niên bên cạnh nhíu mày.
Người đàn ông hơi mập, con mắt có chút nhỏ, trên mặt cứ treo mãi nụ cười tủm tỉm, dáng vẻ trông giống như Phật Di Lặc.
Đây là chủ nhiệm lớp 9, Cao Dương.
Cao Dương biết rõ nữ sinh ngồi trong góc kia đại khái chính là học sinh muốn chuyển đến Nhất Trung.
Nói câu "Gậy quấy phân heo" ngay trước mặt học sinh, tâm lý trong lòng hơi kém chút chắc chắn không chịu được.
"Thầy giáo Cao, ông chỉ chủ nhiệm lớp thường, ngồi đó nói thì dễ nghe lắm, chờ đến khi được phân đến lớp ông xem ông còn có thể bình tĩnh vậy không? Lúc này tốt nhất là nên nghĩ một chút xem làm thế nào quản tốt được học sinh, nâng cao tỉ lệ lên lớp." Lý Ái Dung tức giận.
Bà ta chủ nhiệm lớp đặc biệt, đều là học sinh nằm trong top 100 của trường.
Sang năm Lý Ái Dung muốn đạt được danh hiệu mười giáo viên ưu tú nhất tỉnh, toàn bộ thành phố Vân cũng chỉ có vài vị trí, trong lớp có thêm một kẻ cản trở, lý lịch của bà ta xấu đi, khả năng bị cạnh tranh cũng lớn hơn.
"Nếu là học sinh của tôi, dĩ nhiên tôi sẽ phụ trách." Cao Dương vẫn luôn không đồng ý cách bà ta phân biệt đối xử với học sinh.
Hiệu trưởng Từ ngồi trên ghế, không nói chuyện.
Chỉ dành thời gian nhìn nữ sinh ngồi trong góc một chút, ánh mắt như hỏi thăm.
Tần Nhiễm hơi giương mắt, rất bình tĩnh gật đầu.
Cô không lạnh không nhạt, nếu không phải bên trong khuôn mặt kia có cất giấu vẻ bướng bỉnh của người thiếu niên một cách không quá rõ ràng, nhìn qua cũng rất có tính lừa gạt.
Hiệu trưởng Từ thu hồi ánh mắt.
Đưa tay chỉnh lại kính mắt, ra hiệu Lý Ái Dung đưa tư liệu cho Cao Dương, "Thầy giáo Cao, ông có tình nguyện nhận người học sinh này không?"
Cao Dương ba hàng như một mà nhanh chóng xem hết, trong lòng bùng lên muôn vàn khí phách.
Ông muốn cứu vớt thiếu nữ lạc đường này!
Thấy Cao Dương đồng ý rồi, Lý Ái Dung thở phào một hơi, dáng vẻ sống sót sau tai nạn.