⬅ Trước Tiếp ➡
“Ca Nhi vì sao không thể học cùng trường với cô?”
Độ ấm đáy mắt Tần Lãng, dần dần lạnh xuống, cái này làm cho Tần Hữu Kiều trong lòng dâng lên ghen tuông cùng ủy khuất.
Cả ngày hôm nay, anh ba đối với cô ta đều không có sắc mặt tốt.
Thậm chí, đem Bùi Doãn Ca bảo vệ!
“Đều được, tùy anh.”
Bùi Doãn Ca không nhanh không chậm nói.
Đời trước, cha mẹ Bùi Doãn Ca ly dị, trước năm 18 tuổi đi theo mẹ là nhà khoa học nổi tiếng, năm 12 tuổi đã học xong hết lớp thiếu niên đại học.
Thẳng đến lúc mẹ cô mất, mới đến công ty của ba, làm người thừa kế tập toàn.
Đối với khái niệm trung học, Bùi Doãn Ca rất mơ hồ.
Bởi vì cô chỉ học ba tháng.
“Đều được?”
Tần Hữu Kiều cảm thấy buồn cười, ngữ khí khinh miệt, “Cô xác định có thể theo kịp tiến độ?”
Bùi Doãn Ca lần đầu nghe được có người hỏi cô như vậy, ánh mắt dừng ở trên người Tần Hữu Kiều.
Chỉ chốc lát sau.
Cô liếʍ liếʍ môi đỏ thắm, “Tận lực đi?”.
Nghe lời này.
Đáy mắt Tần Hữu Kiều nổi lên châm chọc, mang theo tiếng cười nhẹ.
“Bùi Doãn Ca, Hằng Đức có quy chế đào thải, cô đi học một tháng cũng không thú vị.”
Cô ta sao có thể không biết trình độ của Bùi Doãn Ca?
Tiến độ ở trường trung học bình thường còn theo không kịp, sao có thể theo kịp tiến độ của Hằng Đức.
Ai ngờ.
Tần Lãng đánh gãy lời cô ta, nhìn về phía Bùi Doãn Ca, “Không sao, anh ba liên hệ với hiệu trưởng.Nhà chúng ta lần trước quyên góp một toà thực nghiệm, dù thế nào cũng sẽ không để em thôi học.”
Nghe được lời này, Tần Hữu Kiều mặt đột nhiên đen!
Tần Hữu Kiều ẩn nhẫn mà tự mình an ủi, anh ba chỉ là bởi vì ông nội, cho nên mới đối với Bùi Doãn Ca tốt một chút.
Trong lòng cô ta không khỏi cười lạnh.
Có thể.
Nếu Bùi Doãn Ca muốn đến, cô ta sẽ khiến cho Bùi Doãn Ca ý thức được, sự chênh lệch lớn giữa hai người!
  Giờ phút này.
⬅ Trước Tiếp ➡