Nếu như sau khi làm xong mà vai chính thụ khóc lóc đòi phụ trách, cùng lắm thì phụ trách thôi. Dù sao bên người đã có một cái phiền toái lại thêm một cái cũng không sao, hiện tại cậu cũng là lợn chết không sợ nước sôi.
Còn Triệu Đình Diên…… chờ cậu làm xong lại nói.
Đầu óc Hứa Sâm dần dần bị hương thơm thôi tình làm cho mơ hồ. Cậu ngồi trên eo An Húc, học động tác vừa rồi của An Húc, cuốn lấy đầṳ ѵú của y vào trong miệng. Đầṳ ѵú của An Húc hồng nhạt nộn nộn, nhìn qua chính là chưa bị người khác hưởng dụng.
Làm một vai chính thụ, thân thể tất nhiên phải nhạy cảm, chỉ cần thổi nhẹ vào điểm mẫn cảm một hơi hoặc liếʍ nhẹ một chút sẽ khiến cơ thể mẫn cảm, mềm mại.
Tuy An Húc không có khoa trương như vậy, nhưng bị Hứa Sâm hút vυ" cũng khiến y thoải mái, đôi mắt chứa đầy nước mắt, không kiềm được duỗi eo, đưa núʍ ѵú vào miệng Hứa Sâm.
Hứa Sâm không có kỹ xảo gì, nhưng cũng đủ ứng phó với An Húc. Hứa Sâm vừa liếʍ vừa giơ tay xoa nắn dươиɠ ѵậŧ của An Húc, dươиɠ ѵậŧ vừa bắn một lần lại nhanh chóng phấn chấn lên.
Đại dươиɠ ѵậŧ trong lòng tay ngày càng to ra, bàn tay dính đầy dịch nhầy trơn trượt khiến Hứa Sâm gần như không thể cầm được căn dươиɠ ѵậŧ nóng bỏng này. An Húc bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ hô hấp càng thêm trầm trọng, cũng duỗi người muốn vuốt ve dươиɠ ѵậŧ cứng rắn của Hứa Sâm, lại bị Hứa Sâm tát một cái văng ra.
“Không được lộn xộn!”
Hương thơm thôi tình đang kɧıêυ ҡɧí©ɧ lý trí của cậu từng chút một, chỉ cố gắng kiềm chế du͙© vọиɠ thôi đã khiến cậu cảm thấy rất khó khăn. Cậu không muốn bị An Húc kɧıêυ ҡɧí©ɧ mất đi lý trí, vì vậy mới làm ra chuyện thô bạo với An Húc.
An Húc bị tát văng tay, oan ức nói: "Tôi cũng muốn A Sâm thoải mái."
Hứa Sâm thở dài, khẽ hôn lên khoé miệng của y: "Ngoan, đừng sốt ruột, hai chúng ta sẽ thoải mái."
Cậu lại hôn lên miệng của An Húc, mặc dù An Húc trúc trắc nhưng đáp lại vô cùng nóng bỏng, thiếu chút nữa hôn Hứa Sâm choáng váng.
Hứa Sâm thở hổn hển cố gắng giữ bình tĩnh cho mình. Cảm thấy không sai biệt lắm, dùng tay dính dịch nhầy định thăm dò đâm vào nhục huyệt của An Húc. Ngón tay đang muốn đảo quanh nếp uốn của huyệt khẩu, bỗng nhiên trời đất quay cuồng, cậu không cẩn thận bị An Húc đè lên người.
Không để cậu có thời gian giãy giụa, phản kháng, An Húc giữ lấy nụ hôn cực kỳ triền miên, đồng thời chen vào giữa hai chân cậu, đại dươиɠ ѵậŧ sắp bùng nổ để trước huyệt khẩu của Hứa Sâm, cọ xát ái muội.
“Ưm! Ưm ưm!”
Hứa Sâm thầm nghĩ vị trí của hai người đã bị đảo ngược, An Húc là thụ sao có thể làm công! Nhưng cậu bị An Húc chặn miệng, không có biện pháp nói chuyện.
An Húc nhịn sắp nổ tung, động tác có chút vội vàng. Đại dươиɠ ѵậŧ đâm thọc huyệt khẩu vài cái, chẳng mấy chốc dịch nhầy đã làm ướt hết bên dưới Hứa Sâm. Y dùng tay đỡ lấy dươиɠ ѵậŧ, nhắm ngay huyệt khẩu đâm vào. Huyệt khẩu chưa được khuếch trương quá mức chặt chẽ, dươиɠ ѵậŧ cắm vào mấy lần nhưng vẫn không thành công.
Hứa Sâm ở dưới thân cũng giãy giụa liên tục, dưới chân dùng sức muốn đá văng An Húc. Không ngờ tới để cho An Húc tìm được cơ hội, dươиɠ ѵậŧ cuối cùng cũng cắm vào nửa cây, bị huyệt khẩu cắn chặt. Hứa Sâm đau đớn rêи ɾỉ, chỉ thấy An Húc giữ lấy mông cậu, dưới háng dùng sức, giữ nguyên tư thế hiện tại đâm cả cây dươиɠ ѵậŧ vào trong.
“A! Đau…… Đau quá! Rút ra! Rút ra!”
Cho dù đã ăn qua dươиɠ ѵậŧ của hai người đàn ông, nhưng dưới tình huống không có bất kỳ khuếch trương nào mà ăn vào một cây dương vậy thô như vậy thật sự quá mức miễn cưỡng. Hứa Sâm cảm thấy nhục huyệt của mình sắp bị xé rách, mà An Húc miễn cưỡng cắm vào cũng không khá hơn.
Hoàn toàn khác với những gì y đọc trên sách, thịt ruột chặt chẽ cắn lấy dươиɠ ѵậŧ y đau đớn, tràng đạo khô khốc khiến y không dám động đậy, sợ thao hư tiểu huyệt kiều nộn của Hứa Sâm.
Cũng may An Húc nghiêm túc nghiên cứu cuốn sách, y biết cách có thể lấy lòng Hứa Sâm. Vì thế duỗi tay xoa nắn dươиɠ ѵậŧ mềm đi vì đau, khéo léo xoa bóp, y liên tục liếʍ láp vành tai và cổ mẫn cảm của Hứa Sâm.
Hứa Sâm cũng không phải là tiểu xử nam không hiểu chuyện đời, cậu nỗ lực thả lỏng nhục huyệt, nhờ có thuốc kí©ɧ ŧɧí©ɧ, dịch nhầy tiết ra làm ướt tràng đạo, thịt ruột khô khốc trở nên ướŧ áŧ, trơn trượt, bắt đầu kẹp lấy dươиɠ ѵậŧ đã cắm vào.
Như một lời thúc giục thầm lặng, An Húc thu được tín hiệu, biết Hứa Sâm đã hoàn toàn thích ứng, dươиɠ ѵậŧ bị kẹp chặt không còn đau như vậy nữa, thậm chí như đang cắm vào một cái miệng nhỏ, đại qυყ đầυ được mυ"ŧ lấy liên tục.
An Húc bị thịt ruột non mềm này hút tê dại da đầu, tay bóp chặt mông Hứa Sâm, kéo về phía dươиɠ ѵậŧ mình thong thả thao làm.
Đầu tiên là chậm rãi thao làm, chờ đến khi ra vào càng thông thuận, động tác đột nhiên nhanh hơn, gân xanh cứng thành màu đỏ tím không ngừng xỏ xuyên qua tràng đạo.
Ngay cả khi đã học rất nhiều kiến
thức lý thuyết trong sách vở, kỹ thuật của An Húc vẫn rất tệ, đấu đá lung tung, thao làm nhanh chóng khiến cho Hứa Sâm có hơi chịu không nổi, cau mày lại.
Nhưng việc làm cho Hứa Sâm không thể chấp nhận được là cậu thế mà bị vai chính thụ thao!
Dươиɠ ѵậŧ của An Húc hung hăng khuấy động trong tràng đạo của cậu. Thịt ruột bao chặt lấy dươиɠ ѵậŧ, tựa hồ có thể cảm nhận được gân xanh che kín cán và dươиɠ ѵậŧ run rẩy khi kích động.
Sau khi tỉnh táo lại, Hứa Sâm tụ sức lực cho An Húc một quyền. An Húc không hề đề phòng bị đánh vào mặt, y kêu lên một tiếng, ngừng lại thao làm kịch liệt, Hứa Sâm đẩy y ra, xoay người bò khỏi giường.
Đại dươиɠ ѵậŧ vì động tác của cậu mà trượt ra khỏi nhục huyệt phát ra một tiếng "ba". Hứa Sâm cố gắng xuống giường, trong lúc vội vã, chân cậu bị vướng vào đống khăn trải giường lộn xộn, không cẩn thận ngã xuống sàn.
Không chờ cậu ngồi dậy, mắt cá chân đã bị An Húc ở phía sau bắt lấy. An Húc làm sao có thể buông tha mỹ vị đã đến miệng, dùng sức kéo Hứa Sâm lại.
“A!”
Hứa Sâm bị kéo trở lại phát ra tiếng kêu thảm thiết, móng tay cào mạnh vào sàn nhà để lại một vết xước nhợt nhạt.
Đại dươиɠ ѵậŧ nóng hổi nhẹ nhàng đâm chọc huyệt khẩu của cậu, Hứa Sâm giãy giụa kịch liệt khiến An Húc không thể kéo Hứa Sâm lên giường, đơn giản trong tư thế này, đè lấy mông của Hứa Sâm, cắn vào gáy mềm mại của cậu, từ sau lưng thao vào.
“A a a a!”
Thịt ruột lại bị đại dươиɠ ѵậŧ thọc vào, đâm vừa sâu vừa mạnh, trực tiếp làm tới tao điểm của cậu, kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt bức Hứa Sâm chảy nước mắt.
Dươиɠ ѵậŧ bên dưới cứng lên cũng bị An Húc bắt lấy trong tay. An Húc vẫn luôn chú ý sự thay đổi của cậu, nhận ra nơi đó là tao điểm của Hứa Sâm, liền dùng đại dươиɠ ѵậŧ hung hăng nghiền nát tao điểm.
Ngón tay cọ vào miệng nhỏ tiết ra dịch nhầy, Hứa Sâm dần dần thích thú, cuối cùng thả lỏng cơ thể và hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng.
Hương thơm thôi tình hoàn toàn khống chế đầu óc và thân thể của cậu, khiến thân thể cậu phản ứng theo bản năng. Thịt ruột như nịnh nọt mυ"ŧ lấy dươиɠ ѵậŧ, mỗi khi dươиɠ ѵậŧ rút ra thì nhanh chóng siết chặt không cho dươиɠ ѵậŧ rời đi, cố gắng thả lỏng khi dươиɠ ѵậŧ thao làm, dịch tràng tiết ra làm dươиɠ ѵậŧ có thể thuận lợi đâm đến chỗ sâu nhất.
Mông nhỏ bị tinh hoàn đâm cho đỏ bừng cũng không ngừng lay động, phối hợp động tác ra vào của An Húc, đói khát nuốt lấy dươиɠ ѵậŧ vừa thô lại vừa nóng.
An Húc bị nhục huyệt mất hồn hút dần dần kêu rên, mυ"ŧ lấy tấm lưng cong về phía sau của Hứa Sâm.
“Ưm…… Thật thoải mái…… A Sâm, huyệt của cậu hút tôi thật thoải mái, lại kẹp chặt một chút, A…… Mông nhỏ thật sự vặn vẹo.”
An Húc lần đầu tiên khai trai, rất nhanh bị nhục huyệt chặt chẽ, mất hồn kẹp bắn.
Hung hăng đâm vào tao điểm mấy trăm lần, cắn chặt phần thịt mềm sau cổ, vui sướиɠ rót từng luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào nhục huyệt của Hứa Sâm, bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ vừa nhiều vừa đặc sệt, vang lên tiếng xì xì.
Ngay lúc An Húc đẩy đưa, chậm rãi vừa rót tinh, ngoài cửa truyền đến tiếng quẹt thẻ, sau đó "cạch" một tiếng, cánh cửa mở ra.
Triệu Đình Diên vất vả đuổi Hứa Lâm đi, từ dưới lầu cầm lấy thẻ phòng Hứa Sâm đã chuẩn bị sẵn cho hắn đi lên. Vừa mới mở cửa, một mùi hương ngọt lịm xộc thẳng vào mũi, hương vị nồng nặc này có hơi buồn nôn, còn xen lẫn mùi tanh. Triệu Đình Diên nhướng mày bước vào phòng, hắn tức khắc sửng sốt khi nhìn thấy hai người dây dưa nhau.
Người ở phía trên trông có chút quen mắt, nếu hắn nhớ không lầm, đó là tên phục vụ không có mắt được Lý Hạo mang đến trong cái lần hắn bị bỏ thuốc, ánh mắt đó nhìn chầm chầm vào Hứa Sâm khiến hắn hận không thể moi mắt đối phương xuống.
Mà người dưới thân tên phục vụ hắn đã quá quen thuộc.
Chính là Hứa Sâm, người đã gửi tin nhắn mời hắn đến đây.
Hắn không biết Hứa Sâm tự nguyện hay bị cưỡng bức. Nhưng khi nghĩ đến mình như một kẻ ngốc nhớ người ta mãi không quên, vừa nhận được tin nhắn, một phút cũng không ngừng chạy đến. Trên đường còn vắt óc suy nghĩ để đuổi tên tình địch phiền người đi, vội vội vàng vàng chạy tới khách sạn, kết quả khiến cho hắn nhìn đến một màn như vậy.
Trong lúc nhất thời, sự tức giận tràn ngập đầu óc của Triệu Đình Diên, hắn lạnh lùng chất vấn hai người đang dây dưa với nhau.
“Ai có thể nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”