⬅ Trước Tiếp ➡
Cậu bị Hứa Lâm cưỡng chế rót đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi vào bụng. Dươиɠ ѵậŧ của hắn chầm chậm thọc vào rút ra kéo dài dư vị cao trào. Tiểu huyệt của Hứa Sâm chứa đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, bị dươиɠ ѵậŧ ép ra khỏi huyệt khẩu chảy khắp nơi.
Sau khi bắn xong, Hứa Lâm rút dươиɠ ѵậŧ vẫn chưa thoả mãn ra khỏi tiểu huyệt.
Bởi vì cao trào, bụng của Hứa Sâm hơi phập phồng. Không còn dươиɠ ѵậŧ chặn lại, nhục huyệt như mất khống chế co rút phun ra lượng lớn chất lỏng trắng đυ.c. Cổ họng của Hứa Lâm khô khốc khi nhìn hình ảnh da^ʍ mỹ này.
Một ý nghĩ xuất đột nhiên hiện trong đầu Hứa Lâm. Hắn cầm điện thoại, mở camera chụp lại hình ảnh nhục huyệt đang phun tϊиɧ ɖϊ©h͙, vừa chụp vừa đưa tay ấn cái bụng căng phồng của Hứa Sâm, huyệt khẩu càng phun ra nhiều chất lỏng. Chờ cho đến khi tϊиɧ ɖϊ©h͙ bị ép ra ngoài hết, Hứa Lâm mới rút tay về, lại nâng người lên.
Trong phòng lại vang lên tiếng thở dốc và rêи ɾỉ. Sau khi mọi thứ kết thúc, hắn ôm lấy Hứa Sâm, cả người của cậu đều đỏ bừng, l*иg ngực không ngừng phập phồng, hắn nhẹ nhàng hôn lên khoé miệng của cậu.
Hứa Lâm kéo chăn đắp lên người Hứa Sâm, "tách" một tiếng, chụp tấm hình gửi cho một dãy số xa lạ.
Cho dù được bọc kín mít, nhưng khi nhìn thoáng qua khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm xuân tình, vẫn có thể biết được chuyện gì đã xảy ra.
Dãy số xa lạ không trả lời tin nhắn của hắn, Hứa Lâm cũng không tức giận. Hắn mỉm cười, ném điện thoại sang một bên, ôm Hứa Sâm rồi ngủ đi.
Hắn biết hành động này có hơi ấu trĩ, nhưng hai ngày nay, đối phương vì tìm Hứa Sâm mà làm ra một ít động tác đυ.ng đến giới hạn của hắn. Hắn nhất định phải cho đối phương một chút giáo huấn.
Ngày hôm sau, Hứa Sâm tỉnh giấc vì eo đau lưng mỏi. Cậu có hơi hối hận vì sao lại bỏ thuốc nặng như vậy, cơ thể bị Triệu Đình Diên chà đạp qua mấy ngày cũng chưa khôi phục.
Đến khi ý thức của Hứa Sâm hoàn toàn tỉnh táo, cậu cảm giác được có một cự vật chen giữa mông cậu đang dần ngóc đầu, oán giận đột ngột im bặt.
Hứa Sâm là nam, tiểu huyệt cũng đã ăn qua dươиɠ ѵậŧ, tự nhiên biết cự vật chen ngay kẽ mông là thứ gì.
Ký ức ùa về, cậu nhớ rõ đêm qua mình đang nói chuyện với anh trai, nhưng vì quá buồn ngủ nên cậu chỉ nói chuyện một lát liền ngủ quên.
Ngủ, anh trai?
Dường như ý thức được điều gì, Hứa Sâm đột nhiên giật mình. Cậu lập tức bò dậy khỏi giường, nhưng phát hiện một cánh tay to đang vòng trước ngực hơi dùng lực kéo cậu trở về.
"A! "
Hứa Sâm vừa rút dị vật ra khỏi kẽ mông, lại bị kéo ngồi xuống một lần nữa, đại qυყ đầυ run rẩy cọ vào nhục huyệt. Nếu không có quần ngủ, toàn bộ qυყ đầυ sẽ chen vào trong.
Hứa Sâm bị dươиɠ ѵậŧ đâm cho tê dại da đầu, đã làm với Triệu Đình Diên thì thôi đi, Hứa Lâm chính là anh ruột của thân thể này. Cho dù đây chỉ là một nhân vật trong phó bản, cậu vẫn không thể chấp nhận việc hai người phát sinh quan hệ với nhau.
Nhưng người phía sau đè chặt lấy cậu, khiến Hứa Sâm không thể cử động, mông chỉ vặn vẹo một chút là đại dươиɠ ѵậŧ cắm vào càng sâu, huyệt khẩu bị cọ xát khó chịu không ngừng co rút lại.
Tiểu huyệt cắn chặt đại qυყ đầυ qua lớp quần ngủ, Hứa Lâm rêи ɾỉ liên tục, hơi thở dồn dập phun vào gáy của Hứa Sâm, làm cậu khó chịu nổi da gà.
Cậu không hiểu tại sao mọi chuyện lại biến thành tình cảnh như hiện tại, căng da đầu mở miệng.
"Anh…… anh hai. "
Người đàn ông đang ôm lấy cậu không có đáp lại. Không biết có phải ảo giác hay không, cậu luôn cảm thấy hơi thở nóng rực cách gáy càng ngày càng gần, như có như không hôn mυ"ŧ thịt mềm sau cổ của cậu, dươиɠ ѵậŧ ở kẽ mông cũng cố ý vô tình cọ xát huyệt khẩu.
Tựa như đang quyến rũ cậu.
Hứa Sâm không cho rằng anh trai cậu đói bụng ăn quàng đến cả em trai mình cũng dụ dỗ. Cậu có thể giải thích việc hắn cọ dươиɠ ѵậŧ vào huyệt khẩu là vì đàn ông đều sẽ "chào cờ". Tóm lại, cho dù tự lừa mình dối người, cậu cũng không muốn nghi ngờ Hứa Lâm theo phương diện đó.
Mà trên thực tế, Hứa Lâm đang giả vờ ngủ, dựa vào "chào cờ" và trạng thái mơ hồ mà dâʍ ɭσạи thân thể của Hứa Sâm. Nhìn em trai muốn giãy giụa nhưng không có cách nào giãy giụa, tiểu Hứa Sâm bị cọ cứng lên, nhục huyệt bị dươиɠ ѵậŧ mài chảy nước, dáng vẻ rối rắm nhưng vẫn cắn môi cố giữ bình tĩnh, khỏi phải nói trong lòng hắn kí©ɧ ŧɧí©ɧ như thế nào.
Hoặc chính Hứa Sâm cũng chưa nhận ra, thân thể của cậu đã sinh ra phản ứng với anh trai mình, mông thịt tự giác xoa nắn, đè ép đại dươиɠ ѵậŧ, sử dụng tao huyệt đói khát mυ"ŧ lấy đại qυყ đầυ có thể kí©ɧ ŧɧí©ɧ tao điểm, như đang âm thầm thúc giục đại qυყ đầυ nhanh chóng cắm vào.
Hứa Lâm bị kẹp vô cùng thoải mái. Nếu không phải lo lắng doạ sợ đứa em trai nhút nhát này, hắn hận không thể tách hai chân của Hứa Sâm ra, đâm đại dươиɠ ѵậŧ vào da^ʍ huyệt đang chảy nước, rót tϊиɧ ɖϊ©h͙ đầy bụng cậu.
Hứa Lâm ôm cậu mài dươиɠ ѵậŧ một lúc lâu, cho đến khi dịch nhầy từ qυყ đầυ tiết ra thấm ướt mông cậu, huyệt khẩu cũng phun ra da^ʍ thuỷ, hắn mới giả vờ tỉnh táo buông Hứa Sâm ra.
Sau khi được thả ra, mặt mũi của Hứa Sâm đỏ bừng, hai chân rã rời vì huyệt khẩu bị cọ chảy nước. Cậu cũng không dám nhìn Hứa Lâm một cái, hoảng loạn rời khỏi phòng.
Vì bảo hộ quyền riêng tư của ký chủ, nên đúng mười giờ mỗi buổi tối, hệ thống sẽ tự động tắt và chặn lại tất cả tin tức, cho nên Hứa Sâm không có cách nào tìm hiểu ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Vốn dĩ cậu rất sợ Hứa Lâm, sau sự việc này cậu càng không dám tiếp xúc với hắn. Vì thế trong mấy ngày cấm túc, hôm nào cậu cũng ngủ sớm dậy trễ, cố ý tránh mặt Hứa Lâm.
Hứa Lâm cũng không có tìm cậu, thái độ vẫn như trước đây, hứa Sâm nhẹ nhàng thở ra. Cậu càng thêm tin tưởng ngày hôm đó Hứa Lâm chỉ ngủ đến mơ hồ, thân thể tự nhiên làm phản ứng mà thôi.
Nhưng mà cậu cảm giác bị cấm túc một tuần còn mệt hơn lúc đi học. Mỗi ngày thức dậy không chỉ có eo đau, lưng đau, chỗ khó nói phía sau cũng sưng đau không thôi, ngón tay chỉ chạm nhẹ một chút đều đau như sắp vỡ ra.
Hứa Sâm nghĩ mãi không ra, cuối cùng chỉ đành giải thích do thân thể cậu quá yếu ớt, cho dù đã qua nhiều ngày vẫn chưa thể khôi phục. Những cậu không thể ngờ được, mỗi đêm cậu đều bị anh trai mình mê gian, bị hắn đè trên người điên cuồng tiết dục.
Một tuần sau, Hứa Sâm tiếp tục đến trường sau khi hết lệnh cấm túc.
Tuy thế giới này chỉ là một phó bản căn cứ theo diễn biến của tiểu thuyết, nhưng lúc không có cốt truyện, ký chủ vẫn phải diễn theo thiết lập của nhân vật.
Trước khi làm ký chủ, Hứa Sâm cũng là một sinh viên, cho nên cậu không hề kháng cự việc đi học.
Điều làm cậu cảm thấy kỳ lạ chính là lúc bước vào trường học, khắp nơi đều giăng đèn kết hoa như chúc mừng cái gì đó. Hứa Lâm tuỳ tay kéo một bạn học lại hỏi, lúc này mới nhớ ra hôm nay là lễ kỷ niệm ngày thành lập trường.
Dựa theo cốt truyện, sau tình một đêm, vai chính thụ không chấp nhận được việc bản thân phát sinh quan hệ với một người xa lạ, lập tức chạy đi. Mà vai chính công sau khi ngủ ra tình cảm thì kiên trì truy thụ. Phát hiện vai chính thụ học cùng trường với hắn, lại đúng dịp lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, hắn đã nhận lời mời của trường học và đến tìm thụ.
Nhân tiện nhắc tới Hứa Sâm, trong đoạn cốt này, cậu đóng vai trò rất quan trọng. Khi biết người mình yêu lại xảy ra quan hệ với vai chính thụ, Hứa Sâm vô cùng ghen ghét. Cậu biết được vai chính thụ có một tiết mục trong lễ kỷ niệm thành lập trường, lập tức lừa y đến nhà vệ sinh, khoá trái cửa lại, khiến cho vai chính thụ mất mặt vì không thể tham gia tiết mục đó. Vai chính thụ may mắn được vai chính công cứu ra, y vô cùng biết ơn hắn, hai người thuận thế xảy ra quan hệ lần nữa.
Nghĩ đến điều này, vấn đề sắp tới là trong tình huống vai chính công và thụ đều không phát sinh quan hệ, cậu nên lấy cái cớ gì để hãm hại vai chính thụ, nhốt người vào phòng vệ sinh để cho vai chính công làm anh hùng cứu mỹ nhân đây?
Là một nam xứng ác độc, không học vấn không nghề nghiệp, đê tiện và vô sỉ, Hứa Sâm cảm thấy có thể lấy lý do đơn giản là cậu nhìn vai chính thụ không vừa mắt nên nhốt người vào phòng vệ sinh. Dù sao, ý nghĩa tồn tại của cậu chính là tạo sự ngột ngạt và trợ công.
Sau khi nghĩ thông suốt, Hứa Sâm háo hức chờ đợi Lễ kỷ niệm ngày thành lập trường.
Triệu Đình Diên đã tới đúng hẹn, sau bài diễn thuyết của hắn là tiệc tối của lễ kỷ niệm. Tiết mục thứ năm là của An Húc, chắc hiện tại y đã chuẩn bị sẵn sàng.
Thừa dịp những người khác không chú ý đến, Hứa Sâm quyết định tìm cớ lừa An Húc đến nhà vệ sinh. Lại không ngờ, cậu vừa đi vài bước đã bị giáo viên gọi lại.
"Bạn học Hứa Sâm đúng không, em chờ một chút, thầy tìm em có chút việc. "
Giáo viên gọi rất lớn, Hứa Sâm muốn giả bộ không nghe cũng rất khó. Cậu đành phải dừng bước, vừa xoay người liền thấy Triệu Đình Diên đứng phía sau thầy giáo, cười như không cười nhìn cậu. Mí mắt của Hứa Sâm lập tức giật giật, đột nhiên xuất hiện linh cảm xấu.
"Vâng, thầy gọi em có chuyện gì sao? "
Quả nhiên, thầy giáo giới thiệu Triệu Đình Diên và để cậu dẫn hắn đi dạo một chút.
Hứa Sâm thầm nghĩ, cùng là một trường, cũng học bốn năm đại học thì có cái gì để đi dạo. Nhưng thái độ của giáo viên rất cương quyết, sau khi giao người liền nhanh chóng rời đi, không cho cậu cơ hội cự tuyệt.
Hứa Sâm chỉ còn cách cầm củ khoai lang nóng bỏng tay này đi dạo khắp nơi. Triệu Đình Diên là một người ít nói, mà Hứa Sâm cũng là nhân vật sợ xã hội không giỏi ăn nói, hai người đặc biệt im lặng. Dường như cảm thấy bầu không khí rất ngột ngạt, Triệu Đình Diên đã mở miệng trước.
"Đàn em năm nay học năm cuối sao? "
"Năm nhất. "
"Hệ nào? "
"Hệ tài chính. "
"Ồ, vậy đàn em…… "
Một câu một từ đàn em, kêu đến Hứa Sâm ê răng. Thái độ đáp lại của Hứa Sâm cũng không nhiệt tình cho lắm. Nhưng trả lời được vài câu, cậu mới nhận ra bản thân là liếʍ cẩu của vai chính công, thái độ này nhất định OOC, vì thế cậu lộ ra nụ cười xán lạn, giọng nói cũng trở nên ngọt ngào.
"Vâng, không sai, đúng là như vậy~”
Triệu Đình Diên nhìn sắc mặt Hứa Sâm thay đổi còn nhanh hơn lật sách: “……”
Theo thời gian trôi đi, Hứa Sâm càng ngày càng sốt ruột, có Triệu Đinh Diên ở bên cạnh, cậu không tìm được cơ hội xuống tay với An Húc, nếu An Húc thuận lợi lên sân khấu thì mọi sự chuẩn bị của cậu sẽ thất bại trong gang tất.
Triệu Đình Diên tựa hồ nhận ra tâm trạng khác thường của cậu, quan tâm hỏi: “Có chuyện gì vậy, đàn em? Sắc mặt thoạt nhìn có chút khó coi?”
Trong đầu chợt loé, Hứa Sâm giả vờ ôm lấy bụng, cau mày nói với hắn: “Xin lỗi tiền bối, bụng em có hơi khó chịu, em đi vệ sinh một lát.”
Hứa Sâm đưa Triệu Đình Duyên đến nhà vệ sinh, hắn vốn muốn đi cùng cậu, nhưng đã bị Hứa Sâm từ chối.
“Mùi bên trong rất khó ngửi, anh không cần vào cùng em, một lát em ra liền.”
Cậu đã lên sẵn kế hoạch, nhà vệ sinh này có cửa trước và sau, chờ cậu lừa được An Húc nhốt cậu ta vào phòng rồi lặng lẽ trốn bằng cửa sau. Mà Triệu Đình Diên đợi một lúc lâu vẫn không thấy cậu ra, hắn nhất định cảm thấy lạ và vào trong xem xét, đương nhiên sẽ phát hiện An Húc bị nhốt lại, sau đó cứu người ra ngoài.
Kế hoạch quá hoàn hảo!
Hứa Sâm vừa đi vào nhà vệ sinh vừa gửi tin nhắn cho một người bạn học cùng lớp với An Húc mà hôm qua cậu mua chuộc được, để cậu ta lừa An Húc tới đây.
Hứa Sâm định trốn ở một phòng chờ An Húc tới, không ngờ cậu vừa bước vào phòng còn chưa kịp khoá cửa lại, đã bị người phía sau đẩy một phen, cậu lảo đảo suýt chút nữa té ngã. Hứa Sâm vất vả ổn định được thân thể liền nghe phía sau phát lên tiếng “cạch”, cửa đã bị khoá lại.
Cậu vội quay đầu lại, lại phát hiện người khoá cửa chính là Triệu Đình Diên.
Không biết tên này đi theo cậu từ lúc nào, tìm đúng cơ hội đẩy cậu vào phòng vệ sinh.
Không có người ngoài ở đây, Triệu Đình Duyên bỏ xuống khí chất nhẹ nhàng, lịch thiệp của tiền bối trước đó, lạnh lùng nhìn về cậu.
Hứa Sâm đoán là đối phương đã biết cậu là người bỏ thuốc, hẳn là đến hỏi tội cậu.
Nhưng việc hỏi tội là sau khi tình cảm của công và thụ đã ổn định, thậm chí lúc đó công hai đều yêu vai chính thụ. Nếu việc này đến sớm thì cốt truyện lúc sau sẽ khó mà diễn ra, không còn cách nào, Hứa Sâm chỉ có thể kiên trì giả ngu.
“Tiền bối, anh làm gì vậy?”
Triệu Đình Duyên lười nói nhảm với cậu, trực tiếp hỏi thẳng: “Cậu còn muốn tiếp tục giả bộ à?”
Nụ cười trên mặt của Hứa Sâm lập tức tắt đi.
Cuộc trò chuyện này tiến hành không nổi nữa rồi.
Triệu Đình Diên tiếp tục hỏi: “Nói chuyện một chút, về việc cậu bỏ thuốc và đưa tôi vào khách sạn, rốt cuộc cậu muốn làm gì."
Hứa Sâm không thể giả bộ nữa, chỉ có thể thừa nhận. Cậu ra vẻ yêu Triệu Đình Diên sâu sắc, một bên bày tỏ tình yêu với hắn, một bên cầu xin đối phương tha thứ.
Cậu muốn ổn định Triệu Đình Diên trước, miễn là cốt truyện có thể tiếp tục, mất mặt một chút cũng không sau.
Nhưng dù cho cậu diễn có sống động bao nhiêu, Triệu Đình Diên cũng chỉ cười như không cười nhìn cậu, trả lời: "Ồ, phải không?"
Hứa Sâm gật đầu lia lịa, đột nhiên đầu bị đè lại.
Hắn chậm rãi đè đầu của cậu xuống, nhìn chỗ kia càng ngày càng gần, toàn bộ xoang mũi đều là hương vị của đàn ông, cuối cùng Hứa Sâm cũng luống cuống, lắp bắp hỏi.
"Tiền…… tiền bối, anh muốn làm gì? "
Hắn hỏi lại cậu: "Không phải em nói yêu tôi không thể kiềm chế sao?" Vừa nói vừa gợi lên một nụ cười đầy thâm ý, Hứa Sâm buộc phải gật đầu.
"Nếu đã như vậy, cởϊ qυầи và lấy lòng tôi. Nếu làm cho tôi thoải mái, tôi có thể bỏ qua chuyện em bỏ thuốc tôi. "
…………
An Húc vừa nhận được tin tức của người bạn kia, y lập tức đến nhà vệ sinh. Lúc này mọi người đều tham dự buổi tiệc ở phía trước, nhà vệ sinh ở đây xa xôi nên rất ít người tới. Khi An Húc vừa bước vào, bên trong trống rỗng như không có ai.
Điều này khiến cho An Húc không khỏi hoài nghi có phải bản thân đang bị chơi khăm hay không. Nhưng An Húc vẫn muốn thử hô một tiếng.
"Xin hỏi, có ai ở đây không?"
Nhà vệ sinh vốn dĩ đang yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến tiếng sột soạt, tuy âm thanh nhưng rất nhỏ, nhưng An Húc vẫn nghe thấy.
Vì thế, y đi đến căn phòng phát ra âm thanh, gõ cửa hỏi: "Xin chào, có phải cậu tìm tôi có việc đúng không? "
Đương nhiên người trong phòng là Triệu Đình Diên và Hứa Sâm.
Chỉ thấy nửa thân trên của Triệu Đình Diên ăn mặc chỉnh tề, dưới háng lại mở khoá kéo, lộ ra đại dươиɠ ѵậŧ nóng bỏng. Hứa Sâm ngồi xổm trên mặt đất, bị hắn đè ót bắt ăn dươиɠ ѵậŧ.
Đại dươиɠ ѵậŧ lớn đến mức Hứa Sâm muốn ngạt thở, cổ họng như sắp vỡ ra. Vì khiến Triệu Đình Diên bắn ra càng nhanh càng tốt, sớm kết thúc tình trạng tra tấn này, Hứa Sâm phải cố gắng hết sức thả lỏng cổ họng, ngậm dươиɠ ѵậŧ vào càng sâu.
Tuy kỹ thuật của Hứa Sâm vụng về, nhưng đều là đàn ông, cậu đương nhiên biết được các điểm mẫn cảm và cách kí©ɧ ŧɧí©ɧ như thế nào mới có thể làm đàn ông nhanh chóng bắn ra.
Vì vậy, cậu dùng đầu lưỡi liếʍ lắp phần đỉnh của qυყ đầυ, buộc phải nuốt xuống dịch nhầy mang theo mùi tanh và vị cay đắng, chịu đựng cảm giác ghê tởm siết chặt khoang miệng ra sức mυ"ŧ lấy qυყ đầυ, cổ họng không ngừng nuốt xuống, nỗ lực kẹp chặt dị vật đang đâm sâu vào.
Nghe thấy giọng của An Húc ngoài cửa, cuối cùng Hứa Sâm cũng biết cái gì gọi là mua dây buộc mình. Cậu lập tức trở nên căng thẳng, hàm răng không cẩn thận đυ.ng trúng qυყ đầυ đang đâm vào cổ họng.
Triệu Đình Diên bị cậu mυ"ŧ kêu lên một tiếng, nhịn không được đẩy hông cắm cả cây dươиɠ ѵậŧ vào miệng, hung hăng đâm hơn mười lần. Hắn nhịn xuống cảm giác xuất tinh mới rút dươиɠ ѵậŧ ra khỏi khoang miệng ẩm ướt này.
"A...... tiểu dâʍ đãиɠ, cái miệng nhỏ thao thật sướиɠ, thiếu chút nữa bị em hút bắn rồi."
Hắn cố ý hạ giọng, nhưng vẫn bị An Húc nghe thấy. Sau khi xác nhận bên trong có người, An Húc lại đập mạnh lên cửa vài cái, hỏi lớn hơn.
"Bạn học, cậu ở bên trong sao? Rốt cuộc tìm tôi có chuyện gì?
Triệu Đình Diên cúi đầu nhìn khuôn mặt của Hứa Sâm bị đại dương của hắn thao cho đỏ bừng. Dươиɠ ѵậŧ cắm vào quá sâu, khi đâm vào, Hứa Sâm vừa thở hổn hển vừa rưng rưng nước mắt, vẻ mặt của cậu như bị đàn ông chà đạp, lập tức trở nên cứng ngắc vì tiếng hô của An Húc.
Triệu Đình Diên nảy ra ý tưởng thú vị hơn.
Hắn kéo Hứa Sâm dậy, để cậu dựa vào cánh cửa mà An Húc liên tục gõ vào, cởϊ qυầи Hứa Sâm xuống, xoa bóp hai cánh mông mềm mại, từ phía sau thúc mạnh dươиɠ ѵậŧ vào bên trong Hứa Sâm.
Nhục huyệt vừa bị Hứa Lâm thao cả đêm, vừa ướt vừa mềm, dễ dàng nuốt đại dươиɠ ѵậŧ vào trong. Đã lâu mới được cắm vào tiểu huyệt khiến cho Triệu Đình Diên thoả mãn thở ra một hơi, ấn mông hung hăng làm.
Hai người giao cấu mãnh liệt đâm lên cánh cửa mỏng manh phát ra tiếng rầm rầm.
Bị dươиɠ ѵậŧ đột ngột cắm vào, Hứa Sâm đau đớn hét lên.
“A! Đau! Hu hu!”
Tràng đạo căng ra nhợt nhạt, phun ra nuốt vào cự vật dữ tợn che kín gân xanh. Hứa Sâm bị đại dươиɠ ѵậŧ thao tàn nhẫn, tốc độ nhanh đến mức cậu không thể chịu nổi, nhịn không cầu cứu An Húc bên ngoài phòng vệ sinh.
"Đừng mà! Cứu…… ưm! "
Còn chưa nói xong đã bị tay của Triệu Đình Diên che miệng, chỉ có thể phát ra tiếng nức nở đáng thương.
Hắn đâm mạnh dươиɠ ѵậŧ vào tràng đạo, cúi người ngậm lấy vành tai của cậu, khẽ nói.
"Kêu cái gì? Muốn để người khác bước vào nhìn em bị đàn ông thao sao?
Hứa Sâm rưng rưng nước mắt, quay đầu hung hăng trừng hắn, tựa hồ muốn nói bản thân cậu tình nguyện mất mặt cũng không muốn bị hắn thao.
Trái tim của Triệu Đình Diên run lên khi nhìn đuôi mắt đỏ bừng tràn ngập xuân tình của Hứa Sâm, động tác dưới thân càng nhanh và mạnh hơn.
Trong phòng nhỏ truyên đến tiếng thở dốc và tiếng thân thể va chạm bạch bạch. Khuôn mặt An Húc lập tức đỏ bừng khi nhận ra trong phòng đang xảy ra chuyện gì. Không biết tại sao y lại nhớ tới thiếu niên ngày ấy trong khách sạn bị người đàn ông cường tráng đè dưới thân tàn nhẫn thao.
Thiếu niên kia ấm ức rêи ɾỉ khiến người nghe miệng lưỡi đều khô. Lúc bị rót tinh, có vẻ tϊиɧ ɖϊ©h͙ quá nhiều, căng bụng đến khó chịu, cậu không thể nhịn được nghẹn ngào, dùng âm thanh khóc lóc nức nở cầu xin người đàn ông kia.
Chỉ cần tưởng tượng hình ảnh đó, An Húc cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, dươиɠ ѵậŧ dần cứng lên.
Nhận thấy sự thay đổi bên dưới, An Húc càng thêm xấu hổ. Y không dám tiếp tục ở lại, hoảng sợ chạy ra ngoài.
Hứa Sâm trong phòng còn chưa từ bỏ ý định thút thít cầu cứu với An Húc.
Nhưng miệng của cậu bị hắn che lại, phát ra tiếng nức nức nở lại bị An Húc cho rằng là tiếng rêи ɾỉ sung sướиɠ khi bị thao.
Nghe thấy tiếng bước chân rời đi của An Húc, Hứa Sâm cảm thấy nóng nảy, cậu liều mạng lắc đầu muốn thoát khỏi cánh tay đang che miệng mình, nhưng càng chọc bực Triệu Đình Diên, hắn càng thô bạo đâm mạnh vào tao điểm. Hứa Sâm không thể giữ được An Húc đã rời đi.
Hắn buông lỏng bàn tay đang che miệng của Hứa Sâm, nhưng mà An Húc đã đi mất, trong nhà vệ sinh không có ai khác ngoài họ. Hứa Sâm bị nhốt giữa cánh cửa và người đàn ông, cậu chỉ biết rớt nước mắt, ngoan ngoãn bị hắn bóp mông, chịu thao.
Người vướng bận đi rồi, Triệu Đình Diên càng không kiêng nể gì. Bàn tay xoa bóp mông thịt chuyển sang kéo lấy đôi tay của Hứa Sâm, hung hăng cưỡi lên cánh mông đỏ rực của cậu như đang cưỡi ngựa, dùng đại dươиɠ ѵậŧ cưỡиɠ ɠiαи nhục huyệt không ngừng co rút.
Thân thể Hứa Sâm đã quen với việc bị Hứa Lâm thao, rất nhanh nếm tới mùi vị, nhục huyệt phun vừa nước giúp cho dị vật dễ dàng ra vào, vừa lấy lòng mυ"ŧ lấy dươиɠ ѵậŧ.
Hai người đang liều chết triền miên, đột nhiên điện thoại của Hứa Sâm vang lên.
Tiếng chuông đặc biệt khiến cho sắc mặt của Hứa Sâm thay đổi. Triệu Đình Diên thấy vậy liền đoán ra người gọi là ai, vì thế hắn lấy điện thoại từ trong túi cậu ra và nhìn vào màn hình.
⬅ Trước Tiếp ➡