⬅ Trước Tiếp ➡
(*) Bảo hổ lột da: không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương.
Ngòi bút ở trên mặt giấy xẹt qua, Tưởng Lập Hàn cũng không ngẩng đầu, “Thời điểm tôi muốn, cậu không được cự tuyệt tôi.”
Này này này.
“Hai cái yêu cầu như vậy rất mâu thuẫn có được hay không?” Sở Mông trong đầu lộn xộn, nhìn bài thi được hắn viết đáp án chính xác không dời mắt được.
“Hả?” Hắn làm bộ dừng bút lại.
“Được được được, cậu nói sao cũng được.” Chỉ cần một tuần một lần là được.
---
Ô ô ô, cậu không nên như vậy (cao H)
Hai người chính là nói xong việc một tuần một lần!
Bàn tay Tưởng Lập Hàn vuốt ve mỗi một tấc da thịt trên người Sở Mông, ánh mắt nhìn chằm chằm cô, như là nhìn chằm chằm con mồi dành riêng cho mình, “Tôi dạy cho cậu bơi lội, chẳng lẽ không nên báo đáp tôi sao?”
Sở Mông ở trong ngực Tưởng Lập Hàn vặn vẹo vài cái, không giãy giụa quá, bị tay hắn đường hoàng duỗi đến trước ngực cô, xoa nắn thỏa thích.
Ánh mắt cô thấp hèn có thể nhìn thấy ngực của mình bị hắn xoa nắn, sắc tình muốn đòi mạng.
“Nhưng là…” Sở Mông yếu ớt muốn biện giải, kết quả bị Tưởng Lập Hàn đè ở trên tường, cổ tay cô bị hắn ấn ở trên tường, quần áo bị hắn cởi sạch hết.
Tưởng Lập Hàn thấy thân thể trần trụi của cô, ánh mắt càng sâu hơn vài phần, ngón tay dài vuốt ve bầu vú dựng đứng khẽ run của cô, mắt phượng khẽ nhếch, “Miếng dán ngực còn chưa xé ra?”
“…Tôi sợ đau.” Sở Mông bơi xong đến thời điểm phải về nhà, ở phòng thay quần áo nữ chần chờ thật lâu, không dám xé miếng dán ra.
đầu v* của cô rất nhạy cảm, xé miếng dán xuống cọ xát nịt ngực có thể đoán được đầu v* sẽ đau.
Lòng bàn tay Tưởng Lập Hàn vuốt ve cánh môi cô bởi vì hôn môi mà ướt át, cười đến mê hoặc lòng người, đùa bỡn hai điểm trước ngực cô, “Tôi tới xé. Tôi muốn liếm đầu v*.”
Sở Mông cúi đầu lời cầu xin còn chưa nói ra khỏi miệng, liền nghe thấy ngoài cửa phòng ngủ một trận tiếng động.
Là tiếng của mẹ cô, gõ gõ ván cửa, xác định hắn có ở trong phòng hay không, “Thiếu gia?”
Buổi chiều 3 giờ rưỡi, theo thường lệ là thời gian quét dọn phòng của hắn.
Sở Mông ngay lập tức máu dồn toàn bộ lên não, toàn thân lạnh lẽo, cô ngừng thở, chạm một cái vào Tưởng Lập Hàn.
Chỉ cần hắn phát ra âm thanh, mẹ cô sẽ không tiến vào…
Vai chính ở trong câu chuyện Tưởng Lập Hàn bất động thanh sắc, in một nụ hôn lên tóc Sở Mông, ngay sau đó kéo cô vào phòng giữ quần áo.
Phòng giữ quần áo không có khóa, cánh cửa bị kéo mở rộng ra bởi một tiếng kêu.
Sở Mông bị hắn đè trên ván cửa, bộ ngực đẫy đà trần trụi dính sát ở phía trên, cả người không thể động đậy, “Ai… Mẹ ơi!”
Ngoài phòng giữ quần áo truyền đến thanh âm cửa phòng ngủ bị mở ra, dì giúp việc động tác nhanh nhẹn đã cắm đầu cắm của máy hút bụi, ù ù bắt đầu quét dọn phòng.
“Các góc cạnh cũng phải quét dọn sạch sẽ.” Là âm thanh của mẹ Sở.

⬅ Trước Tiếp ➡