"Ông chủ, hôm nay trên đường anh đã gặp phải chuyện ngɵạı tình sao?" Đường Duyệt cảm thấy kỳ quái, biết Ôn Đông là một ông chủ nghiêm khắc. Ba trăm sáu mươi lăm ngày tɾong một năm, Ôn Đông hiếm khi vì việc riêng mà đi trễ về sớm, đây cũng là một tɾong những điều mà Đường Duyệt ngưỡng mộ. Với bối cảnh gia thế của Ôn Đông, anh hẳn là một ông chủ với khối tài sản kếch xù. Vì vậy, sau khi cuối cùng cũng bắt được ngày Ôn Đông đi làm trễ, Đường Duyệt đã nói ra những lời khá khó chịụ
Tuy nhiên, điều mà Đường Duyệt không ngờ tới chính là Ôn Đông đang kiềm chế cơn tức giận của mình.
Ôn Đông liếc nhìn thẳng Đường Duyệt, ánh mắt như mũi tên lạnh lùng.
Đường Duyệt có chút sửng sốt sau đó nhanh chóng rụt cổ lại, yếu ớt nói "Ông chủ, tôi thật là một người thô lỗ, xin anh đừng để ý."
"Cậu đã gặp những người từ công ty bất động sản phía trước chưa?" Ôn Đông cảm thấy thái dương đau nhức, liền xoa xoa.
"Chưa gặp, tôi kiêu ngạo không thèm nói chuyện với bọn họ, liền để Văn Lí đi xem rồi tôi sẽ tới saụ Sau đó tôi phát hiện mình để quên đồ nên quay lại tìm, vừa quay lại thì đã gặp anh.” Đường Duyệt nhỏ hơn Ôn Đông hai tuổi, hai người lớn lên cùng một khu nhà. Đường Duyệt rấttự hào vì là em trai của Ôn Đông, hay nói cách khác thì Ôn Đông chính là “anh ruột” của Đường Duyệt. Đường Duyệt tuy khó chịu trước lời nói của Ôn Đông về chuyện tranh chấp giữa cha mẹ mình nhưng tɾong lòng hắn ta vẫn vui vẻ.
"Đúng rồi, hãy cùng tôi ra ngoài ăn cơm." Ôn Đông vừa nói vừa hủy tầng, bấm nút lần nữa xuống tầng một để đến bãi đậu xe.
"Ông chủ, chúng ta thật sự đi ăn cơm sao?"
Xung quanh Ôn Đông có rấtnhiều người, tất cả bọn họ đều biết sự tồn tại của Hinh Nhã. Mọi người đều có cái nhìn khác nhau về một người phụ nữ như vậy. Đối với Đường Duyệt, hắn ta thực sự coi thường Hinh Nhã. Người phụ nữ như vậy lại không biết xấu hổ ở lại nhà anh rể, chưa kể chị gái cô đã làm ra chuyện nhục nhã với Ôn Đông. Vậy mà cô lại có thể chấp nhận ở tɾong h0àn cảnh khó xử như vậy, thật khiến người khác khinh thường biết bao.
Người phụ nữ này thật kì lạ.
Tất nhiên, nhìn cách Hinh Nhã đối xử với Ôn Đông tốt như vậy, liệu cô còn có thể bỏ đói anh sao? Đường Duyệt không tin.
“Cậu nói nhiều quá phải không?” Ôn Đông đưa tay muốn tát Đường Duyệt nhưng anh chỉ hù dọa và đã dừng lại.
Đường Duyệt nhìn thấy liền cong môi im lặng. Ôn Đông để Đường Duyệt lái xe, hiện tại anh cảm thấy rấtkhông vui, ngồi ở ghế phụ sau đã ngủ quên. Đường Duyệt rời khỏi công ty, đang suy nghĩ nên đi nhà hàng nào nhưng nhìn bộ dạng của Ôn Đông, hắn ta cảm thấy mình không nên làm phiền anh vào thời điểm này. Vì vậy, Đường Duyệt quyết định đi tới một nhà hàng Tứ Xuyên. Nhà hàng Tứ Xuyên này được mở bởi cô gái mà Đường Duyệt đã đem lòng yêu cách đây không lâu, Đường Duyệt đã trực tiếp lái xe tới đó.
Tên của nhà hàng là "Nhà hàng ẩm thực Tứ Xuyên của bà Lưú. Nói thật, Đường Duyệt thựctên này thật thô tục.
Khi bọn họ đến nhà hàng thì đã mười một giờ. Đường Duyệt vỗ vỗ vai Ôn Đông, hô lớn "Anh, chúng ta tới rồi."
Đột nhiên, Ôn Đông lông mày nhíu lại. Đường Duyệt nhanh chóng thu tay lại, Ôn Đông mở mắt ra, nhìn thấy người trước mặt chính là Đường Duyệt, lại cảm thấy có chút u ám. Anh đứng dậy, mở cửa và bước ra khỏi xe. Ngẩng đầu nhìn thấy chữ Tứ Xuyên, tɾong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác nóng nảy, quay đầu nhìn Đường Duyệt "Hôm nay cậu đưa tôi đi ăn đồ Tứ Xuyên, cậu điên à?"