Nhưng anh ta vẫn cắn răng đi theo "Phu nhân, để tôi đưa cô về."
"Không cần."
"Nhưng ở đây khó bắt xe lắm."
Lê Thiển khựng lại, lúc này mới nhận ra mình đang ở đâu, là giữa biển, cô lại bị bỏ lại một lần nữa.
"Được, vậy làm phiền anh rồi."
Lâm Bình vội nói "Không không không, phu nhân, đây là việc tôi nên làm."
Chỉ vì một sơ suất mà làm sai chuyện, Lâm Bình chỉ muốn tìm cách vãn hồi.
"Phu nhân, chiếc du thuyền hôm nay là do Cố tổng đặc biệt sắp xếp."
Xuống tàu rồi, Lê Thiển mới nhìn thấy con số in trên thân tàụ
"Anh muốn nói gì?"
Lâm Bình ngượng ngùng gãi mũi "Phu nhân không thấy con số này rất ý nghĩa sao?"
Lê Thiển đã chẳng còn muốn tự mình đa tình nữa "Ý anh là nó trùng với ngày chúng tôi đăng ký kết hôn?"
"Đúng vậy "
Lê Thiển quay sang nhìn anh ta, ánh mắt bình thản, thậm chí không có chút sắc bén nào.
"Vậy tại sao suốt ba năm qua, anh ta chưa từng ở bên tôi vào ngày kỷ niệm ngày cưới?"
Lâm Bình "…"
Lâm Bình cảm thấy không ổn chút nào, vội giải thích "Đó là vì Cố tổng bận quá, cho nên…"
"Bận?" Lê Thiển nhẹ nhàng lặp lại.
"Nếu tôi nhớ không lầm, sinh nhật của Tưởng tiểu thư là ngày 7 tháng 6, mà năm nào anh ta cũng dành thời gian đi chúc mừng cô ta, tôi nói không sai chứ?"
Lâm Bình giật mình, nhìn cô với vẻ kinh ngạc.
"Phu nhân, cô…"
Thực ra chuyện giữa Cố tổng và Tưởng tiểu thư cũng khá phức tạp. Trước đây, Cố tổng rất coi trọng sự riêng tư, nên dù có tin đồn, anh ta cũng nhanh chóng xử lý.
Theo lý mà nói, phu nhân không nên biết mới đúng.
Chỉ là năm nay, Tưởng tiểu thư chính thức tham gia các dự án lớn, cần được truyền thông chú ý nên Cố tổng mới không xử lý các tin tức trên mạng.
Lâm Bình từng tò mò hỏi Cố tổng
"Cố tổng, ngài và Tưởng tiểu thư công khai như vậy, phu nhân không giận sao?"
Lúc đó, câu trả lời của Cố tổng là "Cô ấy sẽ không giận."
Quả thực, sự im lặng của Lê Thiển đã chứng minh câu nói ấy.
Anh ta từng nghĩ, vị phu nhân này chắc hẳn là người không có cá tính, cứ để mặc người ta chà đạp.
"Không sao cả." Lê Thiển khẽ nói.
Lâm Bình muốn tìm hiểu ý nghĩa của ba chữ ấy, nhưng cô đã quay lưng bỏ đi.
Trên đường về, Lâm Bình không dám chủ động nói chuyện, chỉ lặng lẽ co mình lại, sợ càng nói càng sai.
Anh ta sợ Cố tổng tức giận rồi sa thải anh ta mất
"Trợ lý Lâm, phiền anh đưa tôi đến tập đoàn Lê thị."
"Vâng, phu nhân."
Nhìn theo bóng dáng rời đi của Lê Thiển, Lâm Bình thở dài, đang nghĩ xem nên báo cáo thế nào với Cố tổng thì điện thoại đã reo lên.
Nhìn vào tên người gọi, anh ta nuốt nước bọt.
"Cố tổng…"
"Đưa cô ấy về chưa?"
"Rồi ạ, phu nhân đến tập đoàn Lê thị."
Cố Đình Sâm không nói gì, có vẻ định cúp máy, nhưng Lâm Bình lại lắp bắp.
"Cố tổng, chuyện hôm nay tôi làm không tốt, ngài cứ trừ lương tôi đi "
Trước sự im lặng của Cố Đình Sâm, Lâm Bình đành thuật lại mọi chuyện.
"Cố tổng, tôi thật sự không cố ý, tôi không biết phu nhân dị ứng xoài, cũng chỉ sắp xếp món ngọt ấy thói quen …"
Xôi xoài là món Tưởng Di thích nên anh ta luôn đặt một phần.
Lâu dần, nó trở thành thói quen.
Bên kia điện thoại, Cố Đình Sâm trầm mặc hồi lâu mới lạnh giọng hỏi "Còn gì nữa không?"
"Còn có… Phu nhân cho rằng chiếc du thuyền là dành cho Tưởng tiểu thư…"
"Nói rõ."
Lâm Bình cắn răng tiếp tục "Phu nhân biết sinh nhật của Tưởng tiểu thư là ngày 7 tháng 6, cũng biết năm nào ngài cũng đi mừng sinh nhật cô ấy, nên phu nhân đã hiểu lầm."
Bên kia lại rơi vào im lặng, khiến Lâm Bình có hơi bất an.
Khoảng một phút sau, chỉ nghe Cố Đình Sâm thản nhiên nói "Biết rồi."
Rồi cúp máy.
Lâm Bình lau mồ hôi lạnh trên trán, thở phào nhẹ nhõm.
nan
Lê Hoan đứng lên khi thấy người đến "Sao tự nhiên lại qua đây?"