Quần áo anh chỉ hơi xộc xệch, gương mặt vẫn anh tuấn và lạnh nhạt như cũ, tựa như người vừa mất kiểm soát lúc nãy không phải là anh.
Còn cô thì sao? Lộn xộn đến cực điểm.
Cố Đình Sâm vừa chỉnh lại tay áo vừa nhìn cô “Về nhà không?”
Lê Thiển gật đầu, nhưng không quên chuyện quan trọng “Đình Sâm, em có chuyện muốn nói với anh…”
Thế nhưng cô còn chưa nói hết câu, điện thoại của Cố Đình Sâm đã reo lên.
Anh nhìn màn hình, sau đó bắt máy. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sắc mặt anh đã thay đổi.
Anh lập tức cúp máy rồi đứng dậy rời đi.
Lê Thiển không cần hỏi cũng đoán được ai gọi đến, cũng biết vì sao anh lại không nghe cô nói hết câu mà đã vội bỏ đi.
“Chồng à, em…”
Cố Đình Sâm đã mở cửa phòng, nghe thấy cô gọi nhưng vẫn không quay đầu lại, chỉ để lại một câụ
“Lát nữa tôi sẽ bảo người đưa chi phiếu đến.”
Lê Thiển không mở miệng giữ anh lại, chỉ có thể im lặng nhìn anh rời đi.
Một tiếng sau, trợ lý của anh đến. Người kia đưa cho cô một tấm chi phiếu, khẽ nói.
“Phu nhân, đây là chi phiếu của cô.”
Lê Thiển nhìn tấm chi phiếu trong tay mà chỉ cảm thấy cánh tay như nặng cả nghìn cân.
Rõ ràng là vợ chồng hợp pháp, vậy mà sau khi ân ái, anh lại sai người gửi chi phiếu cho cô.
Cùng lúc đó, trên TV cũng phát ra một tin tức mới nhất.
Bạn trai của Tưởng Di chính thức bị lộ diện, không ai khác chính là Tổng Giám đốc tập đoàn Cố thị, Cố Đình Sâm.
Bởi vì anh đã đích thân xuất hiện ở sân bay, đưa cô ta rời khỏi vòng vây của phóng viên.
Trợ lý Lâm đương nhiên cũng nghe thấy tin này, không nhịn được mà liếc nhìn vị Cố phu nhân trước mặt.
“Phu nhân, tấm chi phiếu này…”
Lê Thiển khẽ nhếch môi, ngước mắt nhìn anh ta một cái rồi cuối cùng cũng nhận lấy.
“Tôi cảm thấy mình giống như đang nhận tiền qua đêm vậy.”
Trợ lý Lâm “…” Câu này anh ta nên đáp thế nào đây?
Dù có không được sủng ái đi nữa thì cô vẫn là Cố phu nhân mà
“Khụ, phu nhân nói đùa rồi, cô là vợ hợp pháp của Cố tổng.”
“Cố phu nhân? Có ai biết tôi là Cố phu nhân sao?”
Trợ lý Lâm “…”
Để tránh không khí lúng túng, trợ lý Lâm đành tìm một cái cớ rồi vội vàng rời đi.
Lê Thiển siết chặt tấm chi phiếu trong tay, gọi một cuộc điện thoại.
“Chị, em lấy được tiền rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó mới lên tiếng “Thiển Thiển…”
“Hửm?”
Giọng nói của người bên kia trầm xuống, mang theo vài phần nghiêm túc “Nếu em cảm thấy ấm ức, nếu thấy không thể tiếp tục, em có thể rời khỏi cậu ta. Chị sẽ ủng hộ mọi quyết định của em.”
Lê Thiển chợt thấy sống mũi cay cay, khẽ gật đầu “Vâng, em nhớ rồi.”
Ca phẫu thuật của ông nội rất thành công. Để ông không phải lo lắng, Lê Thiển lại một lần nữa chủ động liên lạc với Cố Đình Sâm.
Dù phần lớn thời gian đều không thể gọi được.
Nhưng lần này lại thông…
“Có chuyện gì?”
Lê Thiển nhìn ông nội đang cười hiền từ trên giường bệnh, nhẹ giọng nói “Ông nội tỉnh rồi, anh có thể đến bệnh viện một chuyến không?”
“Anh Sâm, anh thấy cái này có đẹp không?”
Lê Thiển không lên tiếng nữa mà cuộc gọi cũng bị cắt đứt. Cô siết chặt điện thoại trong tay.
“Sao thế, Thiển Thiển? Đình Sâm không có thời gian à?”
Lê Thiển lắc đầu, tiến lên nắm lấy bàn tay già nua của ông nội, nhẹ giọng trấn an “Có ạ, anh ấy nói ngày mai sẽ đến thăm ông.”
Sau khi dỗ dành ông nội ngủ xong, Lê Thiển không còn dũng khí để gọi lại nữa, chỉ có thể nhắn tin cho anh, mong anh có thể dành chút thời gian đến thăm ông.
Nhưng cô vẫn thất vọng. Cô chờ từ sáng đến tối mà vẫn không thấy Cố Đình Sâm đâụ
Đối diện với ánh mắt quan tâm và lo lắng của ông nội, Lê Thiển sợ mình sẽ không kìm được nước mắt, chỉ có thể viện một cái cớ rồi rời khỏi phòng bệnh.