Cô hơi cúi đầu, dáng vẻ cực kỳ khiêm nhường, ngay cả lời nói cũng đầy thấp kém.
"Tôi chỉ cảm thấy tiếp tục thế này cũng vô nghĩa mà thôi."
Cố Đình Sâm nheo mắt, ánh nhìn chăm chú vào cô dần trở nên sâu thẳm như ráng chiều sau buổi hoàng hôn.
"Vô nghĩa?"
Lê Thiển cúi người đặt chiếc đồng hồ lên bàn trà, ngay trước mặt anh.
Giọng cô rất nhẹ, nhưng lại mang theo cảm giác lạnh lẽo.
"Dù sao ngay từ đầu tôi cũng không phải người mà anh muốn, đương nhiên cũng không thể lấp đầy sự trống rỗng trong lòng anh."
Sắc mặt Cố Đình Sâm càng trầm xuống, anh châm một điếu thuốc, tiếng bật lửa vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
Mọi người trong nhà đều ở yên trong phòng, không ai dám ra ngoài, ngay cả má Trương cũng không có mặt ở phòng khách.
Cả biệt thự tựa như chỉ còn lại hai người.
Lê Thiển mãi không nghe thấy anh trả lời, cô đành phải ngẩng đầu nhìn anh, thế nhưng ánh mắt anh vẫn luôn dừng lại trên gương mặt dịu dàng của cô.Anh nhả một vòng khói, khẽ nhếch môi cười, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào điếu thuốc như thể chợt nhận ra điều gì đó.
Giọng nói trầm thấp đầy lạnh lẽo vang lên.
"Từ đầu tôi cưới em chẳng phải chỉ để thỏa mãn nhu cầu thể xác thôi sao? Về phần trái tim tôi?"
Cố Đình Sâm đứng dậy, bước đến trước mặt cô, ngón tay kẹp điếu thuốc khẽ nâng cằm cô lên, giọng điệu bình thản nhưng lạnh lẽo.
"Em muốn nói bây giờ em không chỉ nhắm vào tiền của tôi, mà còn muốn cả trái tim tôi?"
Con ngươi Lê Thiển co lại, phủ nhận theo phản xạ "Tôi không có, tôi không…"
"Suỵt."
Ngón tay anh đặt lên môi cô, nhẹ nhàng nhưng lại khiến cô không thể nói tiếp.
"Em làm Cố phu nhân lâu quá rồi, có vẻ đã quên mất một số chuyện. Em cố tình chọc giận tôi phải không?"
Lê Thiển muốn nói cô không có, cô chưa từng có ý đó.
Cô đã sớm không dám hy vọng anh quan tâm hay yêu thích mình nữa.
Cô cũng không cố tình chọc giận anh…
Cảm nhận được đôi môi mình bị anh ma sát, cô khẽ nói "Tôi chỉ muốn tác thành cho anh và Tưởng tiểu thư."
Cố Đình Sâm nâng cằm cô cao hơn, liếc nhìn chiếc đồng hồ, bật cười chế giễu "Nói qua nói lại, chẳng phải là vì ghen sao?"
Lê Thiển nhíu mày, định giải thích thì lại nghe anh nói tiếp "Dạo này có vẻ tôi hơi lơ là em rồi, đúng lúc gần đây rảnh rỗi, tôi đưa em ra biển chơi nhé?"
Ngón tay Cố Đình Sâm khẽ vuốt vành tai cô, giọng nói trầm thấp như lời tự tình, nhưng lại mang theo sự cảnh cáo ngấm ngầm.
"Đừng làm loạn với tôi nữa, tôi không thích đâu, hửm?"
"Tôi không…"
Nhưng Cố Đình Sâm không muốn nghe cô nói thêm điều gì khác, chỉ hôn lên môi cô, thấp giọng nói.
"Ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi."
Nói xong, anh vuốt nhẹ má cô rồi xoay người rời đi.
Lê Thiển chỉ có thể đứng yên tại chỗ, nhưng tận sâu trong lòng, một sự trống trải vô tận bắt đầu lan ra.
“Phu nhân, tiên sinh đi rồi ư? Cô không sao chứ?”
Lê Thiển lắc đầu nhìn ánh mắt quan tâm của má Trương, nhưng dù thế nào cô cũng không thể cười nổi.
“Con không sao.”
Cô xoay người lên lầu, Cố Đình Sâm cảm thấy cô đang giận dỗi, không sao, cô sẽ cho anh biết rõ cô không giận dỗi, cô là nghiêm túc.
Lâm Bình ngồi xổm trên bậc thềm bên ngoài biệt thự hút thuốc, nghe thấy tiếng động liền đứng dậy, dập tắt điếu thuốc.
"Cố tổng."
Cố Đình Sâm chỉnh lại cà vạt, thản nhiên nói "Dời cuộc họp sáng mai lên tối nay, báo với Tuần tổng đẩy cuộc đua ngựa sang tuần saụ"
Lâm Bình âm thầm quan sát sắc mặt anh, trong lòng hiểu rõ.
"Ngài dỗ Cố phu nhân xong rồi à? Định dành thời gian ngày mai để ở bên phu nhân sao?"
Nhận được ánh mắt sắc lạnh của Cố Đình Sâm, Lâm Bình lập tức cúi đầu nhận lỗi "Xin lỗi, Cố tổng."
Cố Đình Sâm chỉ cười nhạt, cúi người ngồi vào xe, liếc nhìn biệt thự một cái rồi trầm giọng ra lệnh.
"Chuẩn bị du thuyền số 7 cho ngày mai."