Trợ lý, "Vâng." Cậu ta dừng một chút, nói thầm, "Kỳ thật đi nhà tôi cũng được."
Chu Thịnh đá ghế của cậu ta, "Câm miệng."
Đồng Bắc Bắc "????" Hiện tại là tình huống gì???
Nơi mà Chu thịnh sống là một ngôi nhà ở trung tâm thành phố, không phải là biệt thự, mà là chung cư, anh ở tầng cao nhất.
Đồng Bắc Bắc đi theo anh vào thang máy, sau khi thấy Chu Thịnh bấm lầu bao nhiêu, thì nhướng mày, quả nhiên người có tiền đều thích "đứng cao nhìn xa", cô bĩu môi, nghĩ trước kia bản thân cô sống ở một ngôi làng trong thành phố, có chút buồn.
Quả nhiên khoảng cách giữa người và người vô cùng lớn.
Chu Thịnh nhìn khuôn mặt cô gái bên cạnh thay đổi liên tục, nhịn không được cười nhạo, "Ở cùng với tôi, làm cô khó xử lắm sao?"
Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc liếc nhẹ anh, "Anh không biết còn hỏi?"
Chu Thịnh ".....Fuck"
Từ này trong cv để là "Thảó mình search tiếng trung ra thì nó giải thích Là một ký tự của Trung Quốc, giống như "cỏ", được sử dụng như một gốc tự do, thường được gọi là "đầu cỏ" Từ phổ biến "chết tiệt" cùng đồng nghiệp trên Internet. Baidu . Mà mình thấy để chết tiệt không hay lắm nên đổi lại.
Đồng Bắc Bắc im lặng, nhắc nhở anh, "Đừng chửi thề trước mặt tôi."
Hai tay Chu Thịnh đút vào túi quần đứng bên cạnh cô, câu trong miệng vừa muốn mắng ra, nhưng nhìn vào đôi mắt trong sáng của Đồng Bắc Bắc,
anh nuốt lại, trong lòng khẽ mắng một tiếng "fuck", Chu Thịnh cảm giác chính mình có bệnh, bị cô gái nhỏ bên cạnh chèn ép.
Ra khỏi thang máy, Chu Thịnh nói mật mã cửa cho Đồng Bắc Bắc.
"Bốn số một."
Đồng Bắc Bắc chớp chớp mắt hỏi "Mật mã nhà anh đơn giản như vậy?"
"Ừ, tiện cho cô nhớ."
Đồng Bắc Bắc "????"
Hai người lần lượt đi vào, hành lý của Đông Bắc Bắc, là do Chu Thịnh chịu trách nhiệm xách vào.
Khi cô bước vào trong phòng, Đồng Bắc Bắc nhìn căn phòng trước mặt cô, trong mắt hiện lên tia sáng, mặc dù cô nghĩ nhà của Chu Thịnh sẽ rất đẹp, nhưng khi nhìn thấy không khỏi bất ngờ.
Bên trong nhà ngắn nắp sạch sẽ, có chút ngoài suy nghĩ của cô. Thiết kế của ngôi nhà, có vẻ không giống như tính cách chơi bời của Chu Thịnh, rất đơn giản, cũng không có nhiều đồ vật.
Chu Thịnh đem hành lý của cô vào, chỉ chỉ tay, "Cô muốn ở phòng khách hay phòng ngủ chính?"
"Phòng khách."
Chu Thịnh thấp giọng ừ một tiếng, "Ở bên kia, cô đến xem như thế nào, nếu không thích, thì gọi người đến trang trí lại một chút."
"Được."
Tuy rằng hai người không nói gì, nhưng vẫn có thể sống vui vẻ với nhaụ
Đồng Bắc Bắc đẩy vali đi vào trong phòng khách, cô nhìn xung quanh một vòng, nhoẻn miệng cười, có lẽ Chu Thịnh đã sắp xếp phòng khách trước, ngay cả bàn trang điểm các cô gái trẻ hay sử dụng cũng màu trắng, trên tủ đầu giường có hai con búp bê màu hồng.
Cô ngồi trong phòng dọn dẹp đồ dạc, Chu thịnh liền đi đến gõ cửa, "Buổi trưa cô muốn ăn gì?"
Đồng Bắc Bắc hơi giật mình, "Anh gọi đồ ăn ngoài sao?"
Chu Thịnh không trả lời, chỉ nhíu mày hỏi, "Ăn cái gì?"
"Tôi ăn gì cũng được."
Nhận được câu trả lời, Chu Thịnh liền đóng cửa phòng cô lại.
Tuy rằng Đồng Bắc Bắc cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng không suy nhiều, tiếp tục dọn dẹp đồ đạc của mình, đem quần áo bỏ vào tủ, bỏ quần áo xong, Đồng Bắc Bắc nghe thấy âm thanh leng keng bên ngoài.
Cô để quần áo xuống, chạy ra bên ngoài.
Dựa vào âm thanh, Đồng Bắc Bắc đứng trước cửa bếp, nhìn một mảng hỗn độn trước mắt, không khỏi giật mình, những lời trên môi thốt ra khi thấy cảnh này, "Chu Thịnh, anh làm gì vậy?"
Chu Thịnh một tay cầm nồi, một tay giờ mâm lên, nhìn chằm chằm người đột ngột xuất hiện.
Hai người đứng đối diện, không ai lên tiếng.
Đồng Bắc Bắc nghẹn họng, nghiêng đầu nhìn anh, vẻ mặt khiếp sợ hỏi, "Anh đang tự mình nấu ăn?"
3.
Editor 14thfebruary
Trong phòng bếp một mảnh hỗn loạn, Đồng Bắc Bắc quả thực không muốn nhìn.