⬅ Trước Tiếp ➡
Tiến vào đại sảnh, trước sân khấu các nhân viên công tác đang bận rộn làm việc đều nhao nhao lên, cung kính nói: "Phó tổng."
Anh vẫn cứ lạnh lùng như vậy, không đáp lại, đi một đường đến tầng 7.
Hành lang yên tĩnh, Phó Hoài cụp mắt, đầu ngón tay lạnh buốt chạm vào má cô.
"Thẻ phòng đâu?"
Cô vừa rồi còn rất chủ động, lúc này ngược lại cẩn thận, gương mặt ửng hồng, lời nói mơ hồ không rõ.
"Anh.........anh không nghĩ ra sao?"
"Tôi không nghĩ ra?" Phó Hoài trầm giọng cười: "Đạm Anh Anh, thời điểm em ở trong xe bắt tay tôi sờ vào bên trong quần áo mình em cũng không có nói giọng điệu như vậy."
Nghĩ vậy, anh nghiến răng, lại nói: "Sau này không cho phép ăn đồ ăn do người lạ đưa đến, biết chưa?"
Cô chậm rãi chớp mắt.
"Anh cũng là người xa lạ."
Anh nhíu mày, khó có được cười lên một chút: "Tôi là người xa lạ?"
Kiềm chế bên trong, kiên nhẫn rốt cuộc cũng tiêu hao hết, Phó Hoài bắt được tay của cô, mở cửa phòng của mình ra, đem cô ném lên giường.
Phòng tổng thống mấy trăm mét vuông, cô rơi vào giữa giường, bịch một tiếng, còn có âm thanh vọng lại.
Đạm Anh Anh bụm mặt, nội tâm trống rỗng sợ hãi, nhưng lại có chút chờ mong.
Cô hỏi: "Anh muốn làm gì?"
Trên mặt anh không chút biểu cảm, lại tựa hồ mang theo ý cười.
"Em cứ nói đi."
Cô sắp bốc cháy đến nơi rồi, toàn thân từ trên xuống dưới giống như có hàng vạn con kiến đang bò vậy, thật sự là khó chịu thật khó chịu, uỷ khuất muốn khóc.
Máy điều khiển điều hoà ở trên đầu giường, Phó Hoài nghiêng người điều chỉnh, vội vàng không kịp chuẩn bị, có cái đồ vật mềm mềm cọt sát.
Thắt lưng của anh là bằng vật liệu lạnh, còn hiện ra một chút ánh sáng lạnh lẽo, cô nóng đến không chịu nổi, áp sát người vào tất cả đồ vật chỉ cẩn có thể hạ nhiệt độ trong cơ thể mình, giờ phút này nửa gương mặt dán lên thắt lưng của người đàn ông, ngón tay lại còn sờ soạng tứ phía, ý muốn có thể kiếm ra đồ cứu mạng khác, một cái gì đó khác.
Phó Hoài kiềm chế lại yết hầu đang nhấp nhô, bắt được cái tay đang làm loạn của cô, không thể nhịn được nữa nói: "Em đến cùng là muốn làm gì?"
Gương mặt nhỏ nhắn của cô cau lại, giọng mũi nhu nhu, nhiễm một chút nghẹn ngào.
"Tôi không chịu nổi nữa rồi ô ô ô ô ô...."
Cô chực khóc lã chã, thật là cực kì khó chịu, nước mắt đã long lanh đọng nơi khóe mắt, chỉ kém một chút nữa là sẽ trượt xuống.
Phó Hoài nhìn nửa ngày, rốt cuộc thở dài.
"Không thoải mái chỗ nào?"
"Nơi này........."
Dưới váy, cô gái nắm lấy ngón tay lành lạnh của người đàn ông bao phủ lên địa phương bí ẩn mềm mại của mình.
Quần bó đã sớm bị cô cọ xát lung tung mà kéo xuống quá nửa, ẩm ướt trùng trùng điệp điệp ở giữa chân, Phó Hoài bất đắc dĩ, ngón tay vén tầng vải vóc mỏng kia qua một bên, nhẹ nhàng xoa nắn.
"Kiểu này có thoải mái hơn chút nào không?"
Cô ghé vào đầu vai anh, nước mắt ướt nhẹp lông mi, từng đám hỗn loạn xen lẫn nhau, giống như là bằng chứng của ý loạn tình mê.
Cô vẫn khóc ô ô.

⬅ Trước Tiếp ➡