⬅ Trước Tiếp ➡
“Được ~”
Ở nơi cô không thấy được, Tiểu Thiên Thiên đánh một tiếng nấc no, lười nhác ngồi dựa vào trên lưng ghế, liếc mắt một cái nhìn người đàn ông tôn quý ở đối diện, buồn bã nói “Daddy, hiện tại Đường Tâm Niệm là người phụ nữ của con, không cho phép người đào góc tường của con.”
 
Cậu cũng sẽ không nhường Đường Tâm Niệm ra, vừa biết làm đồ ăn ngon cho cậu, vừa xinh đẹp, lại đáng yêu, còn biết kể chuyện xưa cho cậu, ôm cậu ngủ, thật tốt.
Tần Lệ Tước “……”
Lục Thiên “……”
Đào góc tường
Rốt cuộc là ai đào của ai?
“Góc tường này của cháu có phải đào quá gần rồi không?”
 
Lục Thiên nỗ lực nghẹn lại không cười, chuyện này bảo Tước thiếu làm sao chịu nổi.
“Gần mới dễ đào nha”
 
Ánh mắt Tiểu Thiên Thiên khinh thường nhìn anh ta một cái, chú có ngốc hay không? Đào gần không đào, lại đi đào xa.
Lục Thiên “ ”
Hôm nay anh bị nhìn bằng ánh mắt khinh thường không chỉ là một lần hai lần
 
Hôm nay động kinh rồi sao?
“Anh Tước, em thấy người phụ nữ kia là đang cố ý treo khẩu vị của anh, treo khẩu vị của anh lên, làm anh không thể rời bỏ cô ta ” Lục Thiên nói xong liền vẻ mặt kích động.
 
“Tuy rằng cô ta làm bữa sáng ăn ngon, nhưng anh nhất định sẽ cầm giữ được nha, ngàn vạn đừng cho cô ta thực hiện được”.
“Một người phụ nữ đần như cô ta, chẳng may anh không cầm giữ được, bị cô ta thực hiện được, lại lưu lại một tiểu ngốc tử, vậy cũng thật bi kịch”.
“Hơn nữa tôi nghe nói tiểu ngốc tử kia còn………”
Lục Thiên còn chưa có nói xong, chỉ nghe phía sau truyền đến âm thanh răng rắc răng rắc, còn có một mùi thuốc súng.
“Rầm ” một tiếng, ghế dựa phía sau anh ta bị đá văng ra.
Lục Thiên khiếp sợ quay đầu lại, đối diện một đôi mặt màu đen tạch tạch bốc lên ngọn lửa.
Ở khi anh ta còn chưa có phản ứng lại, dĩa trong tay Đường Tâm Niệm đặt mạnh lên trên bàn, tức giận nói “Lục Thiên, anh dám gọi tôi là tiểu ngốc tử thử xem?”
Lục Thiên bị rống đến sửng sốt trong nháy mắt, thật lâu sau đều không có phản ứng kịp……
Mẹ nó, anh bị một tiểu ngốc tử mắng?
Đôi mắt đen nhánh thâm thúy kia của Tần Lệ Tước cũng rơi xuống trên người Đường Tâm Niệm, ánh sáng tối tắm chảy qua, hơi nheo lại một độ cung, người phụ nữ này thật sự thay đổi?
Hay là đang chơi thủ đoạn mới gì?
“Tâm Tâm ~” Bên cạnh truyền đến giọng nói của tiểu bao tử.
Trên đầu Đường Tâm Niệm soạt soạt hỏa hoa bốc lên, nháy mắt bị tưới tắt, trong lúc quay đầu lại, cười ôn nhu đáng yêu, thân hình tiến lại gần, thấp giọng nói “Có phải dọa đến con không, tiểu tâm can?”.
“Không có”
 
Tiểu Thiên Thiên bình tĩnh lắc đầu, chỉ chỉ dĩa trong tay cô.
 
“Cẩn thận trứng chiên tình yêu của tôi”.
“Ừ ừ”
⬅ Trước Tiếp ➡