Đẩy cửa phòng ngủ ra, anh nhìn đến chén đặt trên bàn, trong đó rỗng tuếch,
Mà ngoài cửa sổ là âm thanh mèo hoang động dục.
Thật sự thay đổi sao?
Tần Lệ Tước rũ mắt nhìn cô gái nhỏ đã ngủ trên giường, giờ phút này cô đang ghé vào nơi đó, không biết là phòng anh hay là thế nào, lại có thể vẫn mặc quần áo đi ngủ.
Chẳng qua…… cô ngủ rồi, không cảm giác được, có lẽ trên người là bởi vì mặc quần áo ngủ không thoải mái, không biết đã bị cô vén lên đến đâu, da thịt tuyết trắng lộ ra ngoài, đồ lót hồng nhạt cũng là nhìn một cái không sót gì.
Nghĩ đến chính mình từng bị chụp lén ảnh lõa thể, Tần Lệ Tước nhìn cô gái dùng tư thế bất nhã ngủ ở trên giường, đi nhanh đến chỗ va ly hành lý, lấy máy chụp hình bên trong ra, điều chỉnh góc độ một chút.
Đối diện cô gái trên giường chụp mấy tấm, còn cố ý kéo xuống áo trên đầu vai cô xuống.
Sau khi làm xong hết thảy, Tần Lệ Tước lại là hút một điếu thuốc, có chút tích tụ.
Anh hẳn nên phát giận bóp chết cô gái nhỏ kia rồi quăng ra ngoài, nhưng cố tình lại làm ra hành động ấu trĩ như vậy
Sáng sớm.
Đường Tâm Niệm rời giường xuống lầu, Tần Lệ Tước đã ngồi ở chỗ bàn ăn.
Người đàn ông này, mỗi ngày làm việc và nghỉ ngơi đều thập phần có quy luật, hơn nữa cũng không ngủ nướng.
“Tâm Tâm ~”
Thiên Thiên chạy tới, ôm chặt Đường Tâm Niệm, nhỏ giọng hỏi “Ba tôi không làm gì dì đi?”
Đêm qua cậu rất lo lắng, nếu không phải Tần lão gia tử kể chuyện xưa cho cậu nghe, cậu là hoàn toàn sẽ không ngủ.
“Không có”
Đường Tâm Niệm cười khẽ, xoa xoa tóc của bé, bế bé lên.
“Kia cũng không được, buổi tối dì nhất định phải đề phòng thật kỹ, dì chính là quá thiện lương, cho rằng ba tôi sẽ không làm gì dì."
"Có đôi khi ông ấy rất tàn nhẫn, cho nên, dì nhất định phải cách ông ấy được bao xa thì cách xa bấy nhiêu”
Cậu còn từng bị ba cậu đánh mông đấy.
Tần Lệ Tước “………”
Lão gia tử “………”
Này xác định là con trai ruột?
“Cháu nên gọi cô ấy là mẹ, không thể gọi Tâm Tâm Tâm Tâm, Tâm Tâm là ba cháu gọi” Tần lão gia tử mở miệng nhắc nhở.
“Vì sao?”
Thiên Thiên bất mãn nhìn Tần lão gia tử một cái, Tâm Tâm chính là của cậụ
“Bởi vì cháu là con trai của ba cháu, Tâm Niệm là vợ của ba cháu, cho nên cháu nên gọi cô ấy là mẹ” Tần lão gia tử mở miệng giải thích nói.
Lúc Đường Tâm Niệm nghe đến chữ mẹ kia, trong nháy mắt, ánh mắt trở nên ánh sáng vạn trượng, sao trời trải rộng, có chút chờ mong nhìn chằm chằm Tiểu Thiên Thiên.
Cô cũng rất muốn Thiên Thiên gọi cô là mẹ,
“Không”
Tiểu Thiên Thiên ôm lấy cổ Đường Tâm Niệm.
“Hiện tại Tâm Tâm là của cháu, ai cũng không thể đoạt với cháụ Nếu không, cháu không thèm làm con trai của ba?”.