⬅ Trước Tiếp ➡
Cho nên, cuối cùng cô quyết định lắc đầu: Tôi không sợ. Dù sao đó cũng là cha của tôi, ông ấy sẽ không làm hại tôi.
Thật sao? Ánh mắt Hách Kính Nghiêu giống như đang nhìn thấu nội tâm của cô.
Đột nhiên trong nội tâm của Tô Chỉ Hề có một cảm xúc không xác định.
Hôm nay Tô Quốc An đã không còn là một người yêu thương cô như trước đây, bởi vì cha có yêu cầu đối với cô... Có mẹ kế thì có cha ghẻ, lời này quả thật rất đúng. Nếu cô về nhà, chỉ sợ Tô Quốc An sẽ kiên quyết gả cô cho tổng giám đốc Lý.
Cho nên, cô không thể về nhà.
Tôi... Tạm thời tôi có thể ở trường học. Tô Chỉ Hề nói.
Đã như vậy, tôi cũng sẽ không ép em. Ánh mắt của Hách Kính Nghiêu hơi tối, Tôi sẽ cho người đưa em trở về.
Thật tốt quá! Cám ơn anh! Tô Chỉ Hề cảm kích nói.
Hách Kính Nghiêu nhìn cô một cái với ý tứ xâu sa, không nói gì.
Hiện tại nói cám ơn, hình như là quá sớm.
Tô Chỉ Hề đi ra khỏi biệt thự, nhìn thấy ông chú đang cung kính đứng đợi cô ở ngoài xe.
Cô nghĩ tới ông chú lúc sáng ngày hôm nay cô đụng phải khi rời khỏi phòng.
Thiếu gia Hách hình như gọi ông là Lý Bá.
Tiểu thư Tô. Lý Bá mở cửa xe cho cô, cung kính ra dấu, Mời.
Tô Chỉ Hề vội vàng nói cảm ơn, xoay người ngồi lên xe.
Lý Bá ngồi ở hàng ghế lái, khởi động xe, hỏi: Tiểu thư Tô muốn đi nơi nào?
Chú có thể đưa cháu đến đại học Viêm Châu được không ạ? Cô suy nghĩ rồi nói ra.
Hiện tại nơi duy nhất cô có thể đến là trường học.
Năm nay Tô Chỉ Hề 21 tuổi, đang tại đọc đại học năm ba, bình thường cô hay ở lại kí túc xá của trường, thỉnh thoảng mới về nhà một lần. Ngày hôm qua cô chỉ định về lấy mấy bộ quần áo, ai ngờ lại bị Tô Liên Hề tính kế.
Từ nay về sau, cô không còn khả năng trở về ngôi nhà kia nữa.
Nghĩ tới đây, Tô Chỉ Hề cảm thấy mũi mình hơi chua xót.
Được. Lý Bá cười thành tiếng, Tiểu thư Tô, cô cảm thấy thiếu gia của chúng tôi là người như thế nào?
Tô Chỉ Hề sững sờ, trong đầu lập tức xuất hiện đôi mắt thâm thúy và đen tối của Hách Kính Nghiêu, ánh mắt nóng rực như vậy, khiến cho Tô Chỉ Hề cảm thấy anh đang nhìn mình rất trắng trợn.
⬅ Trước Tiếp ➡