Nhà họ Thịnh không tính là đông dân cư lắm, ngoài con cả nhà họ Thịnh, nam chính trong nguyên tác Thịnh Liệt Phong đang tham gia quân ngũ ở nơi khác, chỉ còn lại năm người.
Bởi vì Thịnh Tuyết bình an trở về, Trang Tiểu Phương cố ý nấu thêm hai củ khoai tây, ngoài bà ấy ra, mỗi người đều được chia thêm nửa củ, bên trên phủ một lớp tương do nhà mình tự làm, hương vị càng ngon hơn.
“Mẹ, cái này mẹ ăn đi.” Thịnh Tuyết thật sự xấu hổ không muốn ăn mảnh, cô bẻ một nửa nhét vào tay Trang Tiểu Phương.
“Mẹ không ăn, con mau ăn đi…” Hành động này của cô, khiến Trang Tiểu Phương cảm động không chịu nổi, đây là lần đầu tiên Thịnh Tuyết hiếu thảo như vậy.
Trước kia nhà họ Thịnh vô cùng nghèo khổ, điều kiện gia đình kém cỏi nhất thôn, mãi cho đến khi Thịnh Liệt Phong tham gia quân ngũ, điều kiện gia đình mới khá hơn một chút.
Nhưng mà trong mắt Thịnh Tuyết, căn nhà đất chỉ có bốn bức tường này, trời mưa không sụp xuống đúng là kỳ tích thật, nơi này quá nghèo, so với vùng núi xa xôi đời sau còn nghèo hơn.
Cô khăng khăng bỏ miếng khoai tây nhỏ kia vào trong bát Trang Tiểu Phương, người mẹ này thật sự quá gầy, nhìn sắc mặt là biết không đủ dinh dưỡng rồi.
Tuy rằng đồ ăn chỉ có canh rau dại với khoai tây, cộng thêm nửa miếng bánh nướng lớn bằng ngô, bánh ngô còn thô ráp hơi cứa vào cổ họng, Thịnh Tuyết vẫn cứ chậm rãi, ưu nhã ăn cơm, nhìn qua giống như tiểu thư khuê các đoan trang vậy.
Thay đổi này người nhà họ Thịnh đều xem trong mắt, nhưng chỉ cho rằng một năm qua chắc hẳn đứa nhỏ này quen nhìn người thành phố, mới có thay đổi lớn như vậy.
“Rốt cuộc một năm qua con đã đi đâu vậy?” Thịnh Đức Trung trưng ra dáng vẻ của người làm cha, quyết định hỏi cho rõ ràng.
“Con vào trong thành phố tìm việc làm.” Thịnh Tuyết quen lúc ăn lúc ngủ không nói chuyện, hiện tại cun cút buông đũa xuống trả lời câu hỏi của ông ấy. Cô mới ăn một miếng khoai tây nhỏ đã cảm thấy no bụng rồi.
“Em gái, em ăn xong rồi à?” Thịnh Trạch Vũ ngẩng đầu, thấy cô còn thừa nhiều đồ ăn như vậy, anh ta không nhịn được khẽ liếm môi một cái.
“Ừ.” Thịnh Tuyết dùng vẻ mặt phức tạp nhìn về phía anh ta, đơn giản là vì trong sách Thịnh Trạch Vũ xảy ra chuyện bị liệt hai chân, cuối cùng rơi vào kết cục cô đơn cả đời.
“Em lãng phí thật đấy, đưa đây cho anh, để anh ăn giúp em.” Thấy cô thật sự không ăn nữa, Thịnh Trạch Vũ lập tức cười ha ha, với tay qua lấy bát canh và nửa miếng bánh bột ngô của cô, bắt đầu cắn từng miếng.
Thanh niên choai choai ăn nghèo cha mẹ, Thịnh Trạch Vũ đang ở cái tuổi ăn tuổi lớn, hơn nữa mỗi ngày còn phải làm công việc dùng đến nhiều thể lực như vậy, chút đồ ăn mỗi bữa căn bản không đủ cho anh ta nhét kẽ răng.
“Ra ngoài một năm, tiền mày kiếm được đâu?” Liễu Đông Chi dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía Thịnh Tuyết “Kiếm được tiền phải nộp cho gia đình.”
Một năm qua, người nhà họ Thịnh luôn lo lắng đứa trẻ ngày thường bộp chộp này sẽ gặp phải bất trắc khi ở bên ngoài một mình, bây giờ xem ra, đúng là được nước trong thành phố nuôi dưỡng có khác, làn da Thịnh Tuyết vừa trắng vừa mịn màng, khuôn mặt kia giống như có thể véo ra nước vậy.
“Đây là tiền con kiếm được.” Thịnh Tuyết móc từ trong túi ra một sấp tiền lẻ đưa cho Trang Tiểu Phương.
Số tiền này cô mang theo trên người trước khi xuyên tới đây. Nói đến việc này, thì phải cảm ơn ban tổ chức tiệc tối, vì để mọi người hoài niệm lại cảm giác niên đại nên buộc mọi người phải đổi tiền và phiếu của thời đại này, vì thế cô vơ vét được không ít tiền và phiếu gạo của thập niên 60 – 70, trong túi cô vẫn còn vài đồng tiền lớn nữa, nhưng cô không dám lấy ra.
Buổi chiều, cô đã lén lút kiểm tra số tiền cũ này, may nắm đều có thể dùng được.