Chương 9
– Cậu không biết, đây là vợ của Trưởng đồn, cậu cũng không nên lộ ra vẻ mặt say đắm như vừa rồi, Trưởng đồn là một người hay ghen, cẩn thận cậu chết đuối, trước kia có một tên không biết đây là vợ Trưởng đồn, ở trước mặt cô ấy nhìn ngắm, đồn trường biết, trực tiếp liền cho nghỉ việc
– Cái gì, đây là ….vợ Trưởng đồn?
Đinh Nhị Cẩu há to miệng, thật sự là chấn động vô cùng, con bà nó, thì ra là thế, Trưởng đồn không phát hiện vợ của hắn bị chủ tịch xã chơi, không tốt, nếu đã biết, tai nạn chết người à, Trưởng đồn là có súng đấy, nghĩ đến đây, đầu của hắn không khỏi co rụt lại, vạn nhất Trưởng đồn biết chuyện, đây thật sự là không phải tôi nói ….
Sau khi đi làm ngày đầu tiên, Đinh Nhị Cẩu cứ như vậy vô tư trôi qua, trong đầu của hắn xuất hiện lặp đi lặp lại cũng chỉ có hai cảnh tượng, một là chủ tịch xã ở trong xe nhấc lên hai chân Điền Ngạc Như dùng sức đánh sâu vào cơ thể cô ấy, một là Trưởng đồn cầm súng đem đầu chủ tịch xã bắn bể.
– Cậu tại sao không trở về nhà? Tan việc rồi.
Một giọng nói giòn giã vô cùng quen thuộc truyền đến trong lỗ tai Đinh Nhị Cẩụ
– Tôi…tôi… … ở lại nơi này ăn cơm.
Đinh Nhị Cẩu lập tức hốt hoảng, bởi vì người phụ nữ này đúng là Điền Ngạc Như.
– Xì, cậu làm gì mà lo lắng như vậy, chị lại không thể ăn thịt cậụ
– Nhưng là đồn trường thì có thể
– Nói ông ấy làm gì, ăn cơm chưa, nếu không theo chị về nhà ăn.
– Không, không dám –
– Đi thôi, trưởng đồn của cậu ở nhà nấu cơm rồi, cậu là thân thích chủ tịch xã, chúng ta mời cậu ăn cơm là phải, đi thôi…
Mặc dù lời nói rất êm tai, nhưng là trong giọng nói, uy hiếp vẫn là còn đậm đặc.
Điền Ngạc Như đi trước, Đinh Nhị Cẩu đi phía sau, cổ họng một tiếng cũng không dám nói, bởi vì hắn phát hiện, chính mình đi tới nơi này cũng không phải là sáng suốt, thật nhiều thời khắc nguy hiểm đều có khả năng bùng nổ.
– Cậu có phải hay không cảm thấy chị là một người đàn bà không tốt
Điền Ngạc Như trong từng lời nói vô cùng rõ ràng, làm Đinh Nhị Cẩu không dám lên tiếng.
– Cậu sao không trả lời .
Điền Ngạc Như xoay người hỏi.
– Không, không có, tôi nghĩ chị nhất định có nổi khổ tâm của chị, tôi còn nhỏ, không hiểu nhiều về điều này.
– Thật không, cậu không hiểu sao, nhưng chị thấy cậu tối hôm qua ánh mắt trợn tròn, nói, cậu tối hôm qua nhìn thấy gì?
– Tôi cái gì cũng không thấy, tôi thật sự cái gì cũng không thấy.
Đinh Nhị Cẩu như là khóc mếu máo nói.
Không thể thỏa mãn
Nhìn Đinh Nhị Cẩu giống đứa bé mắt rướm lệ, Điền Ngạc Như trong lòng có điểm không cầm lòng, khi đến ngay nơi khúc quanh, đây là góc chết, không ai có thể thấy được, Điền Ngạc Như lấy ra cái khăn tay dụi mắt cho Đinh Nhị Cẩụ
Tôi tin tưởng cậu sẽ không nói lung tung, chỉ cần cậu không nói, tôi sẽ quan tâm đến cậu, cậu bây giờ chỉ là một đội viên Liên phòng, không phải công tác chính thức, chỉ cần có cơ hội, tôi sẽ giúp cậu chuyển thành chính thức, chuyện này chỉ có hai người chúng ta biết, không cần nói cho người khác, chịu không?
Điền Ngạc Như có cử chỉ làm Đinh Nhị Cẩu hoảng sợ, vội vàng nhìn hai bên một chút, may mà không có người.
Được rồi, tôi không nói bậy, với ai tôi cũng không nói
Đi theo Điền Ngạc Như về nhà ăn một bữa cơm, tuy rằng làm cơm rất phong phú, nhưng Đinh Nhị Cẩu một tiếng không dám nói ra khỏi cổ họng, so với ăn dấm chua, rất khó chịụ