Chương 2
cạnh bên người anh.
Lấy đĩa đựng thức ăn, Tô Mông đi đến cạnh Tô Mặc Huy cúi đầu chọn món, cái kẹp cô vươn ra và kẹp của anh bất ngờ kẹp vào nhaụ Cùng gắp cải xanh, Tô Mông chậm rãi ngẩng đầu, đây là lần đầu tiên sau 5 năm cô nhìn anh gần như thế, nhưng dường như cũng không có trải qua 5 năm dài như vậy, năm tháng vẫn cứ luôn thiên vị anh, không lưu lại bất kì dấu vết gì.
"Thầy, thật là khéo, sao em lại có thể gặp thầy ở đây nhỉ?" Tô Mông cất giọng ngạc nhiên mừng rỡ nói.
Tô Mặc Huy nghe vậy cũng nhìn về phía giọng nói vang lên.
Đón nhận ánh mắt của Tô Mặc Huy, ánh mắt vốn lấp lánh của Tô Mông trong nháy mắt ảm đạm, "Thầy ơi, thầy không nhớ em ạ?" Khi Tô Mặc Huy phản ứng lại, "Em là Tô Mông nhỉ?" Ngay lập tức cô lại vui vẻ cười rộ lên, mi mắt cong cong, trêu đùa, "Làm khó thầy còn phải nhớ em rồi." Quay lại vấn đề ban đầu, "Gần đây thầy không đi dạy à?
Hôm nay thứ hai đó " "Tổ giáo viên tiếng anh của chúng tôi tổ chức đến thành phố A học tập, giao lưu kinh nghiệm." Tô Mặc Huy ấm áp nói.
"Oa, trước kia em không biết trường mình có tiền như vậy, giáo viên đi công tác ở khách sạn 5 sao luôn ấy " Nghe thấy lời này, cô gái vốn đang im lặng nghe bọn họ nói chuyện cũng bật cười, ánh mắt của hai người kia lập tức nhìn lại đây, cô nhanh chóng ngừng tươi cười.
Dù sao cũng nhận tiền lương của nhà trường, trắng trợn cười giỡn trước mặt lãnh đạo quả thật cũng không hay lắm, có điều ý cười trên mặt vẫn bán đứng cô.
Dường như lúc này đây Tô Mông mới chú ý tới cô, nghi hoặc hỏi, "Vị này là?" Tô Mặc Huy lên tiếng giải thích, "Đây là cô Lưu vừa mới đến tổ tiếng anh." Lưu Oánh thấy hai người nói tới mình, cũng lễ phép chào hỏi, "Chào cô, bạn học à, tôi cũng là học trò của thầy Tô." Thông thường giáo viên có kinh nghiệm sẽ dẫn dắt giáo viên mới, trước kia cũng không phải chưa từng có, nhưng giáo viên anh dẫn dắt lúc trước vừa béo vừa xấu, lại còn đã đính hôn, không đáng sợ.
Mà nay người trước mặt tuy không tính là quá xinh đẹp, nhưng cũng có thể nói là thanh tú, trong tư liệu thì cô gái trước mặt này vẫn không làm gì khác thường, còn sau này thì không rõ.
Cô biết bản lĩnh trêu hoa ghẹo nguyệt của anh, cô còn chưa bắt đầu thọc gậy bánh xe, góc tường đã bị người ta cạy rồi còn có thể tốt được sao.
Dù sao thì tư liệu cũng không đủ bao quát, có cơ hội quan sát gần thì tốt hơn.
Nghĩ thông suốt chuyện này, Tô Mông tràn ngập chờ mong đề nghị, "Thầy ơi, chúng ta lấy xong thức ăn rồi có thể ngồi nói chuyện không?
Đã lâu rồi em không có về trường, đối với sự phát triển bây giờ của trường tò mò lắm." Cô biết dựa theo phong độ nhà quan của Tô Mặc Huy, anh hẳn là sẽ không cự tuyệt, quả nhiên cô nghe thấy lời đáp ứng của anh.
Tô Mông chọn xong đồ ăn, tìm được chỗ trống rồi ngoan ngoãn chờ bọn họ.
"Thầy ơi, ở đây " Tô Mông đứng dậy vẫy tay, Tô Mặc Huy cất bước đi đến, Lưu Oánh cũng nhanh chân đuổi theo.
Cô chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, cảnh biển bên ngoài không tồi chút nào.
Tô Mặc Huy ngồi đối diện với Tô Mông, mỉm cười nói, "Vẫn chưa hỏi em sao lại ở đây đâu?
Tốt nghiệp xong rồi em