⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Lâm Kiều u ám, cô đã nói với Trương Giai Giai rằng tên khốn Trương Duy này chẳng phải dạng tốt lành gì từ mấy năm trước. Cô và gã này vốn chẳng có liên quan gì với nhau, nhưng bởi vì Trương Giai Giai nên khi tên Trương Duy đó muốn xin phương thức liên lạc của mình, cô cũng không tiện từ chối nhiều lần. Lúc ấy thằng khốn này còn dám tơ tưởng đến cô cơ đấy, tiếc rằng Trương Giai Giai đã hết lòng hết dạ với Trương Duy, mê gã đó như điếu đổ, cô sợ nói ra với cô ấy chỉ như ‘Trư Bát Giới soi gương, trong ngoài đều không phải người’*, cho nên chỉ ngầm nhắc nhở cô ấy thôi. Người ta nói chỉ số IQ của con người trong lúc yêu đương thường giảm xuống quả không sai, vậy mà Trương Giai Giai không biết gì hết. 
(Trư Bát Giới soi gương, trong ngoài đều không phải người* – Người trong tình huống khó xử, làm gì cũng sai, ý của Lâm Kiều là khi bạn cô đã thích tên đàn ông kia thì dù cô có nói gì cũng vô dụng, thành kẻ ghen ăn tức ở)
Lâm Kiều thở dài, dù có bỏ đá xuống giếng nữa cũng không tốt, chỉ có thể động viên cô ấy.
“Được rồi, một thằng đàn ông tồi như thế không đáng để cậu đau lòng đâu, chúng ta xứng đáng với những người tốt hơn.”
Trương Giai Giai không nghe lời cô khuyên, càng khóc dữ dội hơn. Trần Thừa nhìn mà thở dài, liếc nhìn Lâm Kiều.
“Đỡ Giai Giai đi rửa mặt rồi đưa cậu ấy về nhà thôi, dù sao uống rượu vào lời ra cũng tốt, đỡ hơn là cứ giấu diếm uất ức ở trong lòng. Tớ đi lấy xe, chốc nữa các cậu ra thẳng ngoài là được.”
Lâm Kiều gật đầu, dìu Trương Giai Giai đang hoa mắt chóng mặt vào nhà vệ sinh.
Vào trong đó, Trương Giai Giai nôn thốc nôn tháo, Lâm Kiều nhẹ nhàng vỗ lưng cô để cô thoải mái hơn.
Đúng lúc này, điện thoại trong áo khoác của Trương Giai Giai vang lên, Lâm Kiều lấy ra xem thử.
Người gọi là Trương Duy.
Cô định cúp máy theo bản năng, nhưng một cái tay nhanh nhẹn khác đã nhấn trả lời trước cô.
“Alo, Giai Giai à.”
Trương Giai Giai không nói gì, đôi mắt cô đỏ hoe, người đàn ông vừa cất lời, nước mắt đã chảy dài không ngừng được.
Lâm Kiều cau mày, cô không còn gì để nói, chỉ có thể yên lặng đứng dậy, đi ra cạnh cửa sổ ngoài hành lang chờ Trương Giai Giai. 
Nhà vệ sinh nam và nữ rất gần nhau, trên hành lang có nhiều người hút thuốc, cửa sổ mở toang.
Gió lạnh thổi vào người khiến lòng cô nôn nao khó hiểu. Lâm Kiều lấy bao thuốc lá từ trong túi ra, định hút một điếu nhưng khi sờ túi lại phát hiện quên mang bật lửa. Cô vừa muốn cất điếu thuốc đi thì bên cạnh vang lên một giọng nói.
“Cô có cần bật lửa không?”
Giọng nói quen thuộc trầm ấm, ẩn giấu ý cười.
Lâm Kiều hơi ngạc nhiên ngẩng đầu.
Dưới ánh đèn, cô nhìn thấy rõ khuôn yeutruyen.net mặt của người đàn ông. Anh có mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp, khoé mắt còn có một nốt ruồi diễm lệ, quyến rũ và cấm dục, khoé miệng ẩn chứa ý cười nhìn cô. 
Anh tuấn, ưa nhìn, lại vô cùng hấp dẫn.
Đây là ấn tượng đầu tiên của Lâm Kiều về Giang Trạm.
“Không cần đâu, cảm ơn anh.”

⬅ Trước Tiếp ➡