Con cá nóc cũng đã rất xấu rồi, tại sao phải thêm một chữ "lớn" chứ?
Cô đơn phương tuyên bố cắt đứt quan hệ anh em, từ nay về sau chỉ là hai người xa lạ có cùng bố mẹ thôi
"Anh xóa rồi." Lục Bất Du ngẩng đầu khỏi điện thoại.
Lục Vãn đưa tay ra "Em không tin anh được "
"Xóa thật rồi, chẳng lẽ anh còn gạt em sao." Anh quăng điện thoại qua, "Em tự xem đi."
Lục Vãn quẹt xem 7, 8 tấm, tất cả đều là ảnh tự sướng của tên cuồng yêu bản thân này, xác định ảnh đã bị xóa rồi.
Tên này xem như cũng thức thời đó, không thì cô sẽ dùng bạo lực để hủy diệt công cụ gây án
Lục Vãn trượt tiếp về trước, nhìn thấy một ảnh chụp chung, cô đứng hình.
Người đàn ông và phụ nữ trong ảnh là bố mẹ cô sao?
Người đàn ông mặc áo sơ mi, đôi mắt sáng ngời, là một chàng đẹp trai sống sờ sờ của phái học thuật.
Người phụ nữ ông đang ôm hơi mím môi, trí tuệ và lạnh nhạt, có loại cảm giác xa cách.
Đôi vợ chồng này nhìn không giống đã bước sang tuổi bốn mươi chút nào, không hề có cảm giác mệt mỏi và chán chường do tuổi tác mang lại.
Lục Bất Du "Có phải phát hiện ra em là người xấu nhất trong nhà không?"
Lục Vãn "..."
Tức quá đi, cơ mà không phản bác được.
Theo như bức ảnh thì cô giống bố hơn, có điều nhìn bố còn đẹp hơn cả cô nữa.
Còn Lục Bất Du cứ như chọn hết ưu điểm của bố mẹ để di truyền ấy, tuy rằng cuối cùng không giống ai cả.
Anh ấy có thể nổi bật giữa nơi đông đảo người đẹp như giới giải trí thì gương mặt đương nhiên không có chỗ chê rồi.
Lục Vãn quăng trả điện thoại lại cho anh, không được tự nhiên nói "Anh có thể đi rồi."
Mau cút đi
Lục Bất Du "WeChat và số điện thoại của em là số nào để anh lưu lại."
Lục Vãn "Tôi không nói cho anh biết."
"Anh đã xóa ảnh rồi mà còn giận sao? Như vầy đi, anh tặng cho em một món quà, em muốn cái gì?"
Lục Bất Du nghĩ một hồi, con gái đều thích túi, năm ngoái ngoài phát tiền thưởng cho nhân viên trong phòng làm việc, anh còn tặng cho mỗi người một chiếc túi LV, phản hồi rất tốt.
Lục Bất Du không ký kết với công ty quản lý, anh có phòng làm việc của mình, một nhóm ba mươi người chuyên quản lý công việc của anh.
Mấy năm qua anh cực kỳ nổi tiếng, công việc nhiều vô cùng.
Theo như lời người hâm mộ anh thường nói thì "Hy vọng những lưu lượng khác đừng ăn vạ thần tượng nhà tôi, một năm có vài lưu lượng bị rớt, cứ nửa năm sẽ có một khoảng giới hạn, thần tượng nhà tôi là lưu lượng hàng đầu đứng sừng sững trên cao không bao giờ ngã "
Lục Vãn vốn định gói người lại ném ra ngoài, có điều nếu đối phương thành tâm sám hối nhận lỗi... thì cô đành miễn cưỡng chấp nhận.
"Được, vậy anh tặng em một bộ tóc giả đi."
Lục Bất Du nghi ngờ là mình nghe lầm, ngẩng đầu thấy vẻ mặt nghiêm túc của đối phương, anh suy nghĩ chút rồi nói "Vậy thì vừa khéo, nhà mình chỉ có anh có thôi."
"Em muốn loại tóc dài ấy."
"Đúng vậy, là kiểu của nữ."
"Woah, ngoài đời anh biến thái vậy sao?"
"Đừng có nói lung tung." Lục Bất Du lấy bộ tóc giả trong phòng để đồ ra.
"Đây là đạo cụ của một lần quay phim, không biết sao mà trợ lý lại mang về, anh cũng không dùng được, vậy thì cho em vậy."
Lục Vãn từng nhìn thấy dáng vẻ Lục Bất Du đội bộ tóc giả này.
Trong poster trên bàn trong phòng làm việc của giáo viên dạy nhạc.
Rất nhiều nghệ sĩ nam cũng phải giả gái, Lục Bất Du còn được đánh giá là một trong top những người có "tạo hình giả gái ưu việt".
Có điều đẹp thì sao chứ, tính cách tệ như vậy
Bộ tóc giả này dài đến ngực, Lục Vãn đưa tay sờ thử, cực kì mượt mà, vừa nhìn đã biết là hàng đắt tiền
Cô khá hài lòng.
Lục Bất Du "Không phải nên nói câu cám ơn anh trai sao?"
Lục Vãn "Ngủ ngon, anh có thể đi rồi."