⬅ Trước Tiếp ➡
Hai chân cô như nhũn ra, căn phòng tối mờ làm cô không phân biệt được phương hướng, chỉ gấp gáp bỏ chạy loạng choạng. Chưa được mấy bước đã bị nhấn vào vách tường cứng ngắc. Bỗng “xoạch” một tiếng, cô định thần nhìn lại, phát hiện lòng bàn tay và ngực mình đang chống lên màn chiếu phim, trong máy chiếu có một chú hề và một người phụ nữ ăn mặc cao quý đang diễn kịch câm.
“Chạy? Cậu định chạy đi đâu?”
Cổ họng Lâm Trạch trở nên khàn khàn: “Mình cậu sướng xong rồi muốn chạy.”
Ánh mắt cậu ta không rời khỏi bầu ngực bị đè biến dạng và đường cong lưng nõn nà của cô, bên dưới cứng đến sưng đau. Cậu ta vòng hai cánh tay nhỏ của cô ra sau lưng, một tay nắm chặt hai cổ tay, một tay cởi dây quần thể thao, móc ra côn ŧᏂịŧ phồng lên cực lớn, lỗ phía trước đã tràn ra chất dịch tuyến tiền liệt, mùi tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt mang theo cảm giác xâm lược tản vào trong không khí.
Giang Thu run cầm cập, sợ sệt quay đầu nhìn lại. Khuôn mặt ngược sáng của Lâm Tranh chỉ chừa lại đường viền mờ ảo, cô mềm mại xin tha: “Tôi sai rồi, tôi không nên mắng cậu, không thể… Không thể lại…”
“Tại sao không thể? Đổi thành Phương Thời thì có thể à? Cậu ta thì có thể đúng không?” Giọng nói của Lâm Trạch rất lạnh lẽo, Giang Thu im bặt. Cô không hiểu tại sao lúc nhắc đến Phương Thời lại cảm thấy khí áp xung quanh thấp đến đáng sợ. Lâm Tranh duỗi bàn tay dính dâʍ ɖị©ɧ kia lên nắm cằm Giang Thu, ép buộc cô đối diện với mình: “Hửm? Lúc thấy tôi thi đấu vẫn cười nói tình tứ với cậu ta, cậu ta thì được đúng không, cậu ta từng thao huyệt cậu à? Cũng từng bóp ngực cậu?”
Lâm Trạch càng nói càng giận, nhấc váy lên, nắm gốc rễ đỏ hồng dựng đứng nhét vào kẽ mông tròn trịa của cô. Cậu ta nhớ đến khuôn mặt tươi cười dịu hiền của cô khi nói chuyện với Phương Thời, ghen ghét sắp phát điên, vỗ một tiếng “chát” giòn giã lên cặp mông trắng như tuyết của Giang Thu.
“Hư ức ư không có, không có, đừng đánh. Tôi chưa từng cùng với Phương Thời…” Giang Thu bật khóc thành tiếng, vừa lắc đầu vừa cầu xin vô cùng đáng thương. Lâm Trạch nghĩ đáng thương đến mức muốn thao chết cô. Cậu ta sờ xuống bụng nhỏ đang giãy dụa của cô, ép cô khom eo để mông cong lên.
Lâm Trạnh ưỡn thẳng lưng đâm tới, qυყ đầυ từ mép huyệt ẩm ướt chen vào giữa hai chân khép chặt của cô, chất dịch tanh ngọt này trở thành thuốc bôi trơn tốt nhất.
Một tay cậu ta vòng dưới nách cô, nắm đầy tay bầu ngực no tròn trơn nhẵn, xoa bóp ấn niết làm thịt ngực tràn ra ngoài, thỉnh thoảng khẽ gảy lên đầu ngực màu đỏ sẫm. Cậu ta đứng sau ngậm lấy vành tai xinh xắn của cô, liếʍ ʍúŧ từ dưới lên trên rồi khẽ cắn dái tai. Bàn tay phải vẫn tóm chặt cổ tay ngọ nguậy của cô, cố định ra sau lưng.
Lâm Trạch kéo người cô ngả về phía mình, còn mình ép thật chặt về phía màn chiếu, bắt đầu đưa đẩy trong phạm vi nhỏ, cắm rút giữa bắp đùi trắng mịn làm cô đứng không vững.
“Kẹp chặt.” Cậu ta vỗ nhẹ lên mông cô, mệnh lệnh ngắn gọn lại có ma lực kỳ lạ, mang theo sức mạnh khiến người ta phục tùng vô điều kiện.
Giang Thu cắn môi kẹp chặt hai chân, nhỏ giọng hừ rên. Cô sa sút tinh thần nghĩ, thân thể không khống chế được, chí ít miệng vẫn cứng.
Cơ quan sinh dục dữ tợn giữa hai chân bắt đầu cắm đút thô bạo, cô lại chảy nước. Nước dâʍ tràn ra từ trong khe thịt xối ướt ©ôи ŧɧịŧ cương cứng, làm nó phát sáng dưới ánh đèn mờ ảo.
Lâm Trạch đưa đẩy thắt lưng tinh tráng, xương hông liên tục đập lên mông thịt đẫy đà của cô. Côи ŧɧịŧ dính nhớp cứng ngắc chen vào giữa hai chân trắng mịn, tàn ác ma sát lên âm hạch sung huyết, sau đó lại nhanh chóng rút ra.
Tiếng cơ thể va chạm nhau vang trong căn phòng đen yên tĩnh làm người khác đỏ mặt đến mang tai. Bàn tay thon dài của cậu ta từ bụng cô sờ xuống nơi lôиɠ ʍυ tập trung. Mu huyệt của Giang Thu rất sạch sẽ, hiển nhiên ngày thường rất hiếm khi đụng vào nơi cấm địa này. Lôиɠ ʍυ ngăn ngắn thưa thớt tự động mọc thành một tam giác nhỏ đáng yêu, dính phải mật dịch ngoan ngoãn nằm đó.
Lâm Trạch lại tóm lấy âm hạch nhỏ ra sức vò nhéo, côn ŧᏂịŧ không ngừng chọc phá cánh hoa mềm khép chặt. Cậu ta nghe thấy tiếng rên yêu điệu của cô trở nên nặng nề, nhíu mày ép cô ngẩng đầu lên, lại thấy cô sắp cắn rách môi.
Cậu ta sầm mặt, hai ngón tay thô bạo tách đôi môi đang cắn chặt của cô ra, cắm vào miệng cô chọc phá, kẹp lưỡi cô kéo nhẹ ra bên ngoài. Cô bắt đầu khóc ưm ưm nức nở, nổi giận còn dùng hai bên răng nanh cắn vào ngón tay cậu ta.
Cô càng cắn Lâm Trạch càng trừng phạt cô. Cậu ta luồn vào bên trong, càn quét trong thành cổ họng, nước bọt theo ngón tay, khóe miệng chảy ra ngoài cực kỳ giống động tác làʍ t̠ìиɦ vừa ám muội vừa nɧu͙© ɖu͙©.
Ánh đèn chiếu bóng phía xa rọi lên da thịt bóng mượt của Giang Thu, da thịt trần trụi trắng như tuyết trở thành màn ảnh tốt nhất. Cảnh sắc trong phim chiếu lên người cô, hình ảnh không ngừng phân cắt, ánh sáng loang lổ.
Lâm Trạch nhìn đến sưng đau, cậu ta trở nên tham lam hơn, cậu ta không chỉ muốn thao giữa hai chân cô, mà còn muốn chọc phá lớp màng kia, thao khóc cô, để trong mắt trong miệng trong cơ thể cô chỉ có mình cậu ta.
Cậu ta cắn chặt răng hỏi.
“Giang Thu, nếu như tôi thao ở đây thì sao?” Cậu ta nhìn cô gái khϊếp sợ trợn tròn mắt, cúi đầu hôn lên trán cô, nói tiếp: “Vậy cậu nhớ nhỏ giọng chút, lầu dưới sẽ nghe thấy.”
⬅ Trước Tiếp ➡