⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Thu sửng sốt nhìn cậu ta. Cậu ta không lên tiếng chỉ hếch cằm ra hiệu. Cô không suy nghĩ nữa, nhắm mắt lại chậm rãi ngồi xuống, hai chân vì quỳ mà tách mở càng thêm rộng.
Đầu nấm chọc căng viên hạch gần như không nhìn thấy được ở giữa mép huyệt. Cô nhíu đôi lông mày nhỏ, hít một hơi than đau.
“Sẽ hơi đau, ngoan.” Lâm Trạch cũng không mấy dễ chịu, qυყ đầυ mới chui vào, thịt mềm bên trong đã ào tới hút chặt tựa như cản trở cũng tựa như dụ dỗ, dục cự còn nghênh đè ép cậu ta. Một đoạn gốc rễ lộ ra phía dưới vẫn đang kêu gào, chen lấn nhau muốn cắm vào trong vách thịt vừa chặt lại hẹp này.
Cậu ta cắn rằng đè xuống du͙© vọиɠ một lần cắm lút cán, không còn lười nhác tựa vào ghế nữa mà thẳng nửa người trên, một tay vòng ra sau eo cô, một tay đỡ xương chậu cô chậm rãi đè xuống dưới.
Đau quá, cô có thể cảm nhận được rõ ràng từng đường gân nổi chằng chịt nhau trên cán gậy, cán gậy cong như một cái rìu bổ dưới người cô thành hai nửa. Hai chân cô run rẩy, cơ thể loạng choạng không quỳ được. Giang Thu thả hai bầu ngực, đầu hàng với cậu ta: “Dừng lại dừng lại, đau quá.” Cô nói xong định đứng dậy, đồng tiền xu rơi leng keng xuống dưới đất, lăn đi thật dài trên sàn nhà.
“Ừ, tôi biết. Ngoan.” Lâm Trạch không trừng phạt cô vì làm rơi mất đồng xu. Cậu ta lột áo hoodie ra ôm chặt lấy cô, hai cơ thể nóng bỏng dán vào nhau, ngón tay xoay vòng nhẹ nhàng vuốt ve hυyệŧ. Lâm Trạch hôn cô thật sâu, môi mỏng ngậm lấy cặp môi hồng hào của cô tỉ mỉ liếʍ ʍúŧ. Đầu lưỡi nóng ướt thô ráp luồn vào trong khuấy đảo, liếm lên ngạc trên của cô, rồi lại đảo quanh đầu lưỡi hôn mút.
Tâm trí cô đã hơi mê loạn, vui sướng tê ngứa lan từ người cậu ta sang cô, luồn đến mọi ngóc ngách. Trong cơ thể tuôn ra từng dòng nước trơn trượt tưới lên qυყ đầυ, sau đó tràn ra từ chỗ hai người giao hợp chặt chẽ.
Cánh tay căng thẳng của Giang Thu vòng lên vai cậu ta, móng tay ngắn bấm vào trong da thịt. Bầu ngực mềm mại cọ lên cơ ngực khỏe mạnh, trong cơ thể nổi lên một luồng vui sướng vì được lấp đầy cọ sát. Cậu ta cảm nhận được từng thay đổi ngây ngô của cô, càng được đà lấn tới nhún eo, đẩy mạnh từng đoạn vào trong hυyệŧ nóng ướt chặt thít.
Giang Thu bị hôn quá sâu không biết nên trốn đi đâu, cô ưm a rêи ɾỉ, tiếp nhận tất cả những âu yếm của cậu ta. Đầu lưỡi trơn trượt chạy trốn lung tung trong khoang miệng, lại bị cậu ta cứng rắn kéo lấy dưa dưa. Cô hơi mở mắt, Lâm Trạch đang nhìn thẳng vào cô. Hai đầu lưỡi đảo vòng ở giữa răng môi, nước bọt phân tán. Cô đỏ hồng mắt định né tránh, cậu ta lại chụp lấy sau gáy cô, đầu lưỡi thâm nhập đến lưỡi cô nặng nề liếʍ ʍúŧ.
Giang Thu siết chặt côn ŧᏂịŧ đang chôn trong người, kẹp Lâm Trạch bật ra một tiếng rên. Lần đầu tiên đã bị kẹp bắn giữa chừng sẽ hơi mất mặt, cậu ta càng gia tăng lực ép xuống.
Cô sắp hít thở không thông, chết chìm trong cái ôn vừa dịu dàng vừa kịch liệt này, cả người xơ lụi treo trên người cậu ta. Lâm Trạch nhả môi cô ra, nước bọt như một sợi chỉ treo trên khóe miệng hai người. Hơi thở ồ ồ phả lên mặt cô, cậu ta cười cười trầm thấp: “Bên trên nhiều nước thì thôi, bên dưới cũng nhiều nước như vậy.”
Nói xong cắn răng nhấn cặp mông mềm xuống, nặng nề thúc vào nơi sâu nhất trong nhục huyệt, thọc mở tầng cản trở mềm dính, nguyên cây cắm vào trong người. Tầng lớp thịt nhăn nheo quấn đến, cắи ʍút̼ cậu ta thoải mái tê dại da đầu.
“Ư ưm a…” Giang Thu mất không chế thét lên thành tiếng, giương cần cổ trắng nõn, đôi mắt mông lung một tầng sương mù không nhìn thấy mọi thứ. Cậu ta cắm càng nhanh càng mãnh liệt, đại não trì trệ của cô đang nhận lấy đau đớn cùng vui sướng của lần đầu tiên. Khe huyệt không thích ứng được co chặt lại, muốn đẩy kẻ xâm lược này ra ngoài, nhưng bản thân lại tiếc rẻ cây gậy thịt khổng lồ, không tự chủ lại bọc cẩn thận từng tấc da thịt.
Lâm Trạch hơi mất khống chế, hứng tình hôn lên sau gáy mẫn cảm của cô, cắn từng thật mạnh lên từng tấc da thịt, bên dưới vẫn không quên hùng hổ cắm rút. Lôиɠ ʍυ hai người đan chéo nhau, pha tạp giữa màu bạch nhũ của dâʍ ɖị©ɧ và đỏ tươi của máu, lung lay theo từng cú thúc vào nhổ ra của côn ŧᏂịŧ.
“Lâm Trạch… A… Quá lớn, Lâm Trạch…” Mấy phút trước Giang Thu ở trong cái hôn mềm mại khó lòng kiềm chế, bây giờ bắt đầu chìm nổi trong sóng gió cuồng bạo hung mãnh, cô cảm thấy đây đã là cực hạn, bên dưới đau mà tê dại giống như bị nổ tung. Mép thịt ngoài miệng huyệt bị nhồi căng đến biến dạng, một tầng da thịt yếu ớt mỏng manh đang mấp máy, biết rõ mình không chịu được còn cố nuốt cán gậy xuống.
“Ăn được.” Khóe mắt Lâm Trạch ửng đỏ, hơi thở dốc ồ ồ, tiếp tục hôn lên cơ thể cô như đang động viên, khẽ cắn xương quai xanh cô. Hai tay nâng cặp mông tròn của cô lên, rút toàn bộ côn ŧᏂịŧ ra, rồi đột nhiên nhấn mông cô xuống đồng thời hung bạo đẩy lên trên, cắm đến rất sâu, sau đó lại nâng lên, nặng nề ấn xuống thúc vào nguyên cây vừa cứng lại nóng.
“Ư… Thật sâu…” Từ cuống họng Giang Thu bật ra vài tiếng, cơ thể căng cứng, hai vú lay động lên xuống điên cuồng lắc lư theo tốc độ cắm đút, đỏ trắng đan xen nhau làm máu trong người Lâm Trạch trào dâng.
Cậu ta ngậm lấy đầṳ ѵú đung đưa, liếʍ ʍúŧ vừa nhanh lại nặng nề, ăn vào trong miệng cả thịt ngực ở xung quanh. Thỉnh thoảng răng nhanh lướt qua đỉnh trái cây màu đỏ sẫm, đâm hoa huyệt co rút lại từng trận, xoắn cậu ta vừa đau vừa sướng: “Đừng cắn chặt như vậy.”
Cậu ta trắng trợn đổ hết oán trách lên người bị hại, Giang Thu đang bị cắm không kịp thở gấp, nghiêng đầu nhìn cậu ta, lộ ra một khuôn mặt tràn ngập tìиɧ ɖu͙© lại thuần khiết vô tội: “Hả?”
Trong đầu Lâm Trạch nổ ầm một tiếng, hoàn toàn mất khống chế: “Chết tiệt, cắm chết cậu được không.”
Cậu ta đột nhiên rút cậu nhỏ ra, ôm chặt cô đứng dậy bước về phía trước hai bước, đặt Giang Thu nằm ngửa trên bàn thấp dùng để uống rượu, tách hai chân cô đến mức rộng nhất.
Chậc, cái bàn này quá thấp.
Cậu ta quỳ hẳn xuống kéo Giang Thu ra, để mông nhỏ lộ ra ngoài, côn ŧᏂịŧ tráng kiện nhắm ngay vào lỗ nhỏ tròn bị thao mở vừa nãy đang chảy nước ào ào, nguyên cây cắm vào trong.
Cậu ta tàn nhẫn thúc vào nơi sâu nhất, ấn chặt eo nhỏ đang vặn vẹo của cô, cắm vào trong huyệt mềm sưng đỏ non nớt giống như đang đóng cọc.
Nước dâʍ gột rửa côn ŧᏂịŧ, phát ra tiếng nước phốc phốc theo động tác ra vào của côn ŧᏂịŧ tráng kiện. Hai túi tinh đánh gấp rút vào mông thịt, tiếng thở dốc khó nhịn của hai người lẫn vào nhau, trình diễn thước phim nóng bỏng sinh động ở ngay trong phòng chiếu.
Giang Thu bị cậu ta cắm sắp phát điên. Hai tay chống lên bàn cố gắng tìm về một tia lý trí. Nhưng mỗi lần cậu ta thô bạo cấp tốc nhét côn ŧᏂịŧ vào trong người cô, va chạm cô không phân biệt được phương hướng, cô lại cảm thấy thoải mái tê dại. Côn ŧᏂịŧ thô lớn thúc vào trong cơ thể cô, gồ lên thành một đoạn rất dài trong bụng nhỏ.
“A a a a a…” Lâm Trạch ngày càng ra sức nhún thắt lưng tinh tráng, hai tay bóp chặt bắp đùi mềm của cô, cắm hung bạo vào trong huyệt nhỏ trơn trượt, nhanh chóng rút ra rồi lại thúc vào.
Cậu ta đứng trên nhìn thấy rõ bản thân cắm xuyên cô thế nào, cũng cảm nhận rõ cô nuốt lấy cậu ta ra sao, không chịu để cậu ta rời đi. Qυყ đầυ nóng rực thọc vào nơi sâu nhất, cọ mạnh vài lần vào miệng đáy hυyệt̠, đột nhiên ép người cô sáp gần vào người mình, ép buộc cô phải nghênh hợp với cậu ta.
Lâm Trạch siết chặt mông thao Giang Thu từ trên xuống dưới một lượt, nhiều lần nguyên cây cắm vào trong làm cô chịu đựng quá nhiều vui vẻ, thoải mái rên đến khàn giọng.
Cô cảm thấy trong đầu có tia sáng trắng vụt qua, ngón chân cuộn chặt, thét lên một tiếng ngắn ngủi. Cô lên đỉnh, sâu trong hoa huyệt phun ra một dòng nước ấm, nơi riêng từ không ngừng co giật.
Côn ŧᏂịŧ bị tưới lên đỉnh nấm càng thêm hung mãnh, chọc thẳng vào trong càn quét. Hơi thở của Lâm Trạch trở nên dồn dập, đột nhiên gia tăng tần số cuồng thao, gấp rút đến mức không nhìn rõ hình dáng côn ŧᏂịŧ. Cán gậy cắm vào nơi sâu nhất co giật kịch liệt, bắn ra một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng sữa đặc sệt.
⬅ Trước Tiếp ➡