⬅ Trước Tiếp ➡
“Bảo em đừng giãy giụa!”Người đàn ông hung ác giơ tay lên, định tát vào mặt cô, nhưng khi nhìn thấy một bóng người, bàn tay của anh ta dừng lại giữa không trung.
Người đó là Tư Dạ vừa lúc bước ra từ toilet đối diện.
“Anh Tư, sao lại là anh?”Người đàn ông buông tay, a dua mỉm cười với anh.
Tư Dạ lạnh nhạt liếc qua bọn họ một cái, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, “Chủ tịch Kim thật có nhã hứng……”
Ngay khi người đàn ông cho rằng anh sẽ lo chuyện bao đồng, Trần Chi cho rằng anh sẽ mở miệng cứu cô, thì anh bỗng nhiên chuyển giọng điệu, lạnh nhạt nói: “Hai người tiếp tục, tôi không quấy rầy nữa.”
Hai người đồng thời sửng sốt. Giây tiếp theo, một người hưng phấn, một người khó có thể tin, như rơi vào hầm băng.
Thấy anh sắp đi, Trần Chi vội vàng lên tiếng ngăn anh lại, “Đợi đã, tôi bị ép, mong anh cứu tôi!”
Đôi tay cô còn bị người đàn ông mập mạp này túm lấy, cô muốn giãy giụa đi lên, nhưng không thể.
 
Tư Dạ thong thả quay đầu, đuôi mắt hơi nhếch lên, “Tại sao tôi phải cứu cô?”
Trần Chi sửng sốt. Cô không ngờ người này không có một chút đạo đức nào.
“Anh Tư, anh đi thong thả, con điếm này cứ giao cho tôi!”Người đàn ông sợ Tư Dạ đổi ý, tàn nhẫn túm lấy Trần Chi kéo vào WC.
Chỉ cần Tư Dạ không lo chuyện bao đồng, thì ở đây cũng sẽ không ai lo chuyện bao đồng.
“Đừng!”Tất cả trong mắt Trần Chi đều là hoảng loạn. Cô cầu cứu nhìn về phía Tư Dạ, đành phải bất chấp nói: “Anh Tư, mong anh cứu tôi…… Mong anh nể tình chúng ta có quen biết, cứu tôi được không?”
Thưa anh, mong anh tự trọng (4)
Cô biết, nếu Tư Dạ đã khoanh tay đứng nhìn không cứu cô, thì ở đây cũng sẽ không có ai cứu cô, bởi vì người tới tối nay, không có mấy ai dám đắc tội chủ tịch xí nghiệp Kim thị.
Tư Dạ quả nhiên bởi vì lời nói của cô mà dừng bước. Anh quay đầu lại, khóe miệng nở nụ cười, “Cô gái, tôi có thể cứu cô, nhưng cô phải nợ tôi một ân tình.”
“Được, tôi đồng ý với anh!”Anh cứu cô, cô vốn dĩ nên nợ anh nhân tình.
Người đàn ông không ngờ tới chuyện sẽ đột nhiên xảy ra chuyển biến, anh ta kinh ngạc mà hơi hé miệng, “Anh Tư, chuyện này……”
“Buông cô ta ra.”
“Nhưng……”
Tư Dạ lạnh lùng liếc anh ta một cái. Người đàn ông sợ tới mức cả người run rẩy, đành phải không tình nguyện mà buông Trần Chi ra.
Vừa được cứu, cô lập tức chạy đến bên cạnh Tư Dạ, cắn môi sửa sang lại quần áo của mình.
“Đi thôi.”Tư Dạ không nhìn cô, tự đi về phía trước. Trần Chi nhanh chóng đuổi kịp bước chân anh.
Đi vào đại sảnh, Tư Dạ cũng không nói một lời với cô, anh liền đi xã giao với những người khác. Trần Chi hít sâu một hơi, tiếp tục trở lại ngồi xuống trước đàn dương cầm. Cô ổn định nhịp tim, mới tiếp tục bắt đầu đàn tấu.
Cô thoạt nhìn rất bình tĩnh, dường như chưa từng xảy ra bất kỳ chuyện gì, nhưng che giấu dưới lớp lông mi thật dài là một đôi mắt bất an.
 
“Dạ.”Trác Dịch bưng một ly rượu đi đến bên cạnh Tư Dạ, liếc nhìn Kim mập mạp vừa đi ra từ toilet, bĩu môi.
“Sao cậu cũng mời anh ta tới?”Kim mập mạp vừa háo sắc vừa đáng khinh, đi đến đâu cũng đùa giỡn phụ nữ, bọn họ đều vô cùng khinh thường anh ta.
Tư Dạ nhận lấy ly rượu từ người phục vụ bưng tới, nhấp một ngụm, trên ngón trỏ thon dài của bàn tay phải đeo một chiếc nhẫn hồng ngọc sáng chói. Màu sáng bóng còn chói mắt hơn màu rượu đỏ trong ly.
“Tất nhiên là có yêu cầu mới mời anh ta đến.”
Trác Dịch khó hiểu liếc anh một cái, không rõ ý trong lời nói của anh.
Tư Dạ nhìn dáng vẻ nghi ngờ của anh ta, cười vỗ bờ vai của anh ta, anh cũng không giải thích quá nhiều, khoác lấy vai anh ta đi nói chuyện với những người khác.
Tiệc rượu kéo dài đến tận mười hai giờ đêm mới kết thúc. Trần Chi vội vàng ra khỏi khách sạn, bắt xe đến bệnh viện.
Mẹ Trần đã ngủ, y tá cũng đã nằm ngủ say trên giường gấp.
Cô rón rén bước đến bên mép giường ngồi xuống, nhìn khuôn mặt hiền từ của mẹ, trong lòng cô không khỏi đau xót. Chỉ cần mẹ vẫn ở bên cạnh cô thì dù có tủi thân thế nào cũng đều đáng giá.
Ở tạm trong bệnh viện cả đêm, sáng ngày hôm sau cô chăm sóc mẹ ăn cơm xong mới trở lại căn nhà có một phòng khách hai phòng ngủ.
Tư thế như này rất thân mật (1)
Ở tạm trong bệnh viện cả đêm, sáng ngày hôm sau cô chăm sóc mẹ ăn cơm xong mới trở lại căn nhà có một phòng khách hai phòng ngủ.
Cô nhẩm tính ra tất cả số tiền, tổng cộng có bốn trăm năm mươi bảy nghìn tệ, thay tim cần năm trăm nghìn tệ, vẫn thiếu bốn mươi nghìn tệ. Chỉ cần cô tiếp tục cố gắng làm thêm mấy tháng thì vẫn có thể kiếm được.
Thật ra, ngày thường cô kiếm được rất nhiều tiền, một tháng ít ra cũng phải hơn mười nghìn tệ, nhưng mỗi tháng mẹ cô tốn cũng phải mười nghìn tệ tiền thuốc, nên sau bao nhiêu năm, cô vẫn không có tiền tiết kiệm.
Chỉ cần mẹ thay tim, thì sau này mẹ không cần uống thuốc mỗi ngày nữa. Như vậy thì cô liền có thể từ từ tích góp tiền, cuộc sống nhất định sẽ không mệt mỏi giống như trước kia nữa.
Nghĩ đến cuộc sống tương lai tốt đẹp, Trần Chi lập tức tràn ngập ý chí chiến đấu.
Rửa mặt thay một bộ quần áo xong, cô làm đồ ăn ngon đưa tới bệnh viện. Trong lúc mẹ cô ăn cơm, cô lặng lẽ đi hỏi bác sĩ một chút.
“Ông nói cái gì? Một triệu?”Trần Chi khó có thể tin mà mở to hai mắt.
Bác sĩ gật đầu, “Đúng vậy, thay tim là phẫu thuật lớn, tất cả chi phí tăng lên đến một triệu.”
“Không phải năm trăm nghìn sao?”
“Đó là chi phí trước kia, đã cách hai ba năm, giá cả khẳng định sẽ thay đổi.”
⬅ Trước Tiếp ➡