Nhưng chỉ cần tùy ý nhìn một cái cũng đủ để khiến cô nhận ra người đó.
Trần Chi cả người chấn động, cứng đờ đứng tại chỗ.
Cô cảm thấy khó mà tin được, quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc kia, cô kích động đến nỗi cổ họng không phát ra được âm thanh nào cả.
“Dĩ Thần, anh nói xem sinh nhật của bác gái, em nên tặng bác gái gì mới tốt đây?”Một người phụ nữ có dáng vẻ rất đẹp kéo lấy cánh tay của anh ấy, nhẹ giọng hỏi.
“Tùy ý em, tặng gì cũng được, mẹ anh không để ý đâu.”Người đàn ông nhẹ nhàng trả lời.
“Sao có thể tùy ý được cơ chứ? Ngày mai em sẽ nghiêm túc đi chọn một món quà, nhất định sẽ chọn một thứ mà bác gái thích.”
Hai người vừa nói chuyện, vừa đi càng ngày càng xa. Nhưng cuộc đối thoại của bọn họ vẫn bị Trần Chi nghe thấy một chút.
Dĩ Thần, An Dĩ Thần…
Đúng là anh ấy!
Trần Chi đột nhiên lấy lại tinh thần, cất bước đuổi theo, nhưng chỉ kịp nhìn thấy cánh cửa thang máy vừa đóng lại.
Cô nông nón chạy đến ấn nút mở cửa, nhưng thế nào cũng không mở ra được, chỉ đành đợi một chiếc thang máy khác mở ra.
Chờ đến khi cô vội vàng đuổi xuống dưới tầng, lại chỉ kịp nhìn thấy một chiếc xe ô tô Mercedes-Benz màu đen chạy qua.
Người đàn ông trong ô tô, chính là An Dĩ Thần. Ánh mắt của Trần Chi luôn luôn đặt trên người anh ấy, căn bản không hề nhìn về phía người phụ nữ ở bên cạnh.
“Dĩ Thần!”Cô đuổi theo, nhưng tốc độ của chiếc xe quá nhanh, cô đuổi được vài bước, chiếc xe đã biến mất không nhìn thấy nữa.
Trần Chi không từ bỏ, tiếp tục đuổi, đôi giày cao gót va trên mặt đất, làm cô suýt nữa vấp ngã. Một bàn tay kịp thời giữ lấy cô, kéo cô lại.
Tư Dạ vốn dĩ cũng muốn đi phòng vệ sinh, từ căn phòng riêng đi ra liền nhìn thấy bóng dáng của Trần Chi đang đi vào thang máy.
Anh không nghĩ gì cả, đuổi theo, lại không thể ngờ rằng, nhìn thấy cô đang đuổi theo chiếc xe của một người đàn ông.
Người phụ nữ vừa mới trở thành của anh, bây giờ lại nhìn trúng một người đàn ông khác hay sao?
Tư Dạ bỗng nhiên rất muốn bóp chết cô.
“Buông tôi ra!”Trần Chi vốn dĩ không hề để tâm người đang kéo cô là ai, giãy giụa, suy nghĩ muốn tiếp tục đuổi theo.
Đột nhiên, cằm cô bị người ta tức giận nắm lấy, đầu bị bắt ép quay lại phía sau, đối diện với khuôn mặt u ám của Tư Dạ.
“Người phụ nữ này, cô có biết bản thân mình đang làm gì không?”Anh lạnh lùng hỏi, trong giọng nói không có chút ấm áp nào cả.
Coi trọng người đàn ông khác? (2)
Cho dù là ai đang nhìn thấy anh thì cũng biết anh đang tức giận.
“Thả tôi ra!”Trần Chi lần này sẽ không sợ anh nữa, trong lòng của cô chỉ có An Dĩ Thần.
Xa cách 5 năm rồi mới gặp lại, cô sao có thể bỏ lỡ anh ấy như vậy chứ.
Vừa nghĩ đến ánh mắt sạch sẽ ấm áp của An Dĩ Thần, Trần Chi cả người đều rùng mình. Nếu như bị anh ấy biết cô đã được người khác bao dưỡng, có phải sẽ coi thường cô, có phải sẽ rất thất vọng về cô hay không?
Không, cô không thể nhìn thấy sự khinh thường và thất vọng trong ánh mắt của anh ấy được!
Trần Chi hất Tư Dạ ra, lùi lại về sau mấy bước, như thể anh là một tai họa khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
“Tư đại thiếu gia, tôi không muốn được anh bao dưỡng nữa, tôi không muốn tiền của anh nữa! Giao dịch của chúng ta hủy bỏ, sau này anh vẫn là anh, tôi vẫn là tôi!”
Đúng vậy, lúc này quay đầu vẫn còn kịp, cô không thể thật sự sa đọa, không thể để nhiễm bùn được.
Đáy mắt của Tư Dạ nháy mắt nổi lên tia lửa: “Trần Chi, cô có biết cô đang nói gì không?”
“Tôi biết. Xin lỗi, tôi cũng không muốn nuốt lời, nhưng tôi thật sự không thể để anh bao dưỡng tôi được nữa. Xin lỗi…”Cô không muốn chọc giận người đàn ông này, chỉ đành mở miệng nói xin lỗi.
Tư Dạ cười lạnh lùng, đường đường là Tư đại thiếu gia như anh ta từ trước đến nay chưa từng bị người ta trêu chọc như vậy.
Đi đến gần Trần Chi, anh nắm lấy cằm cô, nheo mắt lại đầy nguy hiểm hỏi: “Vừa nãy cô nhìn thấy ai? Người đàn ông mà cô đuổi theo là ai hả?”
Trần Chi từ trong ánh mắt anh nhìn thấy ý như muốn giết người, cô hoảng sợ, càng không thể nói ra tên của An Dĩ Thần.
“Không có ai cả…”
“Thật sao? Trần Chi, tôi khuyên cô tốt nhất nên nói thật với tôi.”
“Vừa nãy là do tôi hoa mắt, cho rằng bản thân mình đã nhìn thấy người quen. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là tôi đã nhận nhầm.”Cô bình tĩnh trả lời lại anh.
Tư Dạ không thể không khâm phục. Người phụ nữ này rất dễ dàng trấn tĩnh bản thân từ trong cơn hoảng loạn. Gặp cô vài lần, mỗi lần cô đều gặp nguy nhưng không hoảng loạn.
Điểm này, khiến anh rất thích thú.
“Vậy tại sao cô đột nhiên lại muốn hủy bỏ giao dịch với tôi? Cô không phải nhìn thấy người kia nên mới thay đổi ý định sao?”
Trong ánh mắt của Trần Chi hiện lên một tia kinh ngạc, sức phán đoán của Tư Dạ thật sự rất lợi hại.
Không, là do tôi tự mình đột nhiên muốn thay đổi ý định, tôi hối hận rồi. Tôi không muốn trở thành tình nhân của người khác, nên tôi muốn hủy bỏ giao dịch.”
Tư Dạ không tức giận nữa, ngược lại cười lớn: “Cô phải biết rằng, người đã giao dịch với tôi, từ trước đến nay không ai dám đã lâm trận rồi còn lùi bước.”
Cô biết chứ, bởi vì danh tiếng của anh, khiến tất cả mọi người đều có ba phần kính sợ. Ở thành phố Z, không có ai làm dám cãi lại anh.