Mê người?
Bạch Tưởng lắc lắc đầu, đánh bay từ lỗi thời này ra khỏi đầu.
Lúc cô phản ứng kịp, lại cả kinh.
Vừa rồi cô cách súng lục kia chỉ có hơn hai mét, người đàn ông đó ở cửa cách súng lục chừng năm mét, tốc độ cô đã rất nhanh, còn mở miệng quấy nhiễu người đàn ông, vậy anh cầm khẩu súng kia trước cô như thế nào?!
Người đàn ông này…… Tốc độ quá nhanh!
Trong lúc cô cảm thán, trên huyệt Thái Dương đã truyền đến xúc cảm lạnh băng.
Lưng Bạch Tưởng lập tức cứng đờ.
Đối mặt với sống chết, rốt cuộc cô cũng cảm giác được sợ hãi, “Anh, thưa anh, đừng nổ súng, tôi, tôi không có ý khác, tôi……”
…………..
Đế thiếu bá đạo lạnh lùng (1)
Giờ phút này cô hận không thể cho mình mấy bạt tai, đã sớm cảm giác được người đàn ông này không dễ chọc, sao còn cố tình đâm đầu vào họng súng!
Cô nắm chặt tay, bình tĩnh nói điều kiện với người đàn ông, “Thưa anh, giết người là phải đền mạng, tôi chưa thấy gì cả, tôi cũng bảo đảm ra khỏi cửa này, tôi sẽ không nói gì hết!”
Trong phòng an tĩnh như cũ.
Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống nhìn cô, như đang quan sát chúng sinh, mà Bạch Tưởng cô, chính là một con kiến trong muôn vàn chúng sinh.
Loại cảm giác này…… Quá khó chịu!
Ngực Bạch Tưởng bị nghẹn một cục tức.
Nhưng ai bảo lúc này cô ở thế hạ phong?
Thật lâu sau, người đàn ông mới mở miệng.
“Ai sai cô tới?”
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo, không chút cảm xúc.
“Tôi……” Bạch Tưởng ngẩng đầu, há miệng muốn trả lời.
Mấy chữ “nói thật.”, cắt ngang lời nói dối của cô.
Bạch Tưởng cắn cắn môi.
Giữ bí mật cho người ủy thác, là quy tắc mà mỗi thám tử tư nhân đều phải tuân thủ, cô tuyệt đối không thể tiết lộ tin tức của người ủy thác, nếu không đừng nói tiến vào văn phòng thám tử Tam Nguyên, ở trong giới này, Bạch Tưởng cô cũng đừng hòng lăn lộn.
“Nói.”
Ý lạnh trong lời nói càng thêm rõ ràng.
Thái độ này —— Bá! Đạo! Lạnh! Lùng!
Fu*k you!
Cho rằng thái độ bá đạo một chút, khí thế lạnh lùng một chút, là có thể dọa được cô?
Từ trước đến nay Bạch Tưởng ăn mềm không ăn cứng, miệng nhỏ mím lại, há miệng nói: “Thưa anh, tôi không biết anh đang nói gì.”
Người đàn ông híp mắt, hơi lạnh giống như thẩm thấu vào xương tủy, khiến cô cảm thấy độ ấm quanh thân tụt xuống vèo vèo!
“Lấy ra.” Anh không nói nhiều nhưng mang theo khí thế ra lệnh khiến người ta không thể kháng cự.
Bị anh phát hiện rồi sao?
Bạch Tưởng cắn môi, quyết định không thể thừa nhận, bèn trừng mắt to giả vờ ngây thơ: “Lấy cái gì?”
Người đàn ông giống như không kiên nhẫn, vươn tay giật camera trước ngực Bạch Tưởng.
Bạch Tưởng muốn trốn nhưng bị người đàn ông giữ chặt, cô trốn không được.
Cô cắn răng, trong lòng yên lặng tính toán thời gian.
Ba, hai, một……
Lộc cộc!
Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Rốt cuộc họ cũng tới!
Đôi mắt cô sáng lên, lập tức hô to: “Cứu mạng, có người muốn sàm sỡ tôi!”
Duật Cảnh Viêm nhìn vào đôi mắt linh động của cô, anh nhíu mày, đảo mắt nhìn thoáng vết máu trên tay Bạch Tưởng sắp dính sang mình, ghét bỏ buông tay, cuối cùng Bạch Tưởng cũng được tự do.