Tần Tranh nghĩ thầm Để nước tıểu thế đã khô con mẹ nó rồi, cứ phải cần giấy, làm ra vẻ
Anh cứng ngắc đưa giấy qua đó, đúng lúc Tang Nhược ngẩng đầu lên, mặt vừa lúc đụng vào dương vật rất cao lớn của anh.
Hiên nhiên là anh không ngờ tới, kinh ngạc lùi lại một bước, nhưng mùi vị vừa rồi đã truyền đến nội tạng của anh.
Đôi môi đỏ mọng của cô đối diện với phía đầu dương vật của anh, thậm chí còn rên ɾỉ, khiến anh nghĩ đến quan hệ bằng miệng cũng là âm thanh như vậy.
Ngoài ra, váy của cô vén cao tới eo, mông cong trắng nõn, vòng eo thon gọn dường như chỉ bằng bề ngang lòng bàn tay của anh.
Tần Tranh mắng thầm, ném tờ giấy xuống đất, xấu hổ quay người lại.
Người anh em bên dưới anh lại càng đau hơn rồi.
Tang Nhược sững sờ, đưa tay nhặt lớp giấy trên cùng, lau chậm rì rì rồi ném vào thùng.
Không có tiếng sột soạt, Tần Tranh quay đầu lại, nhìn thấy cô gái nhỏ đã ngoan ngoãn đứng lên, tự cầm điện thoại đi tới trước mặt.
Tới chỗ ngồi, cô lại nói tiếp một câu "Tôi muốn rửa tay."
Tần Tranh nghiến răng, hợp lại vẫn là cái thói ở sạch sẽ.
Anh liếc mắt “Sao cô nhiều chuyện vậy ”
Chưa kịp nói xong, Trần Đại đã kéo anh, chen vào “Rửa đi rửa đi, chuyện gì to tát đâụ”
Cậu ta nháy mắt với Tần Tranh Anh à, người ta là cô chiêu, có chút bệnh là chuyện bình thường.
Người đàn ông cười lạnh, phớt lờ cô, ngồi xuống.
Trần Đại cầm lấy nước khoáng, rót lên đôi tay đang vươn tới của cô.
Dòng nước trong veo chảy qua bàn tay trắng nõn gầy guộc, ngón tay thon dài trắng nõn, không hề có chút bẩn thỉu nào.
Cô xoa rất nghiêm túc, lần này cũng không đòi xà phòng, sau khi xoa xong, cô lấy một tờ giấy trong túi ra laụ
Là giấy vừa rồi còn thừa.
Gân xanh trên trán Tần Tranh khẽ nhảy lên, anh đặt tay lên đùi che đi chỗ phồng lên bên dưới.
5 "Mau ngủ đi"
Tới lúc đi ngủ, tiểu tổ tông lại làm loạn, đôi mắt to đen tuyền của cô nhìn chằm chằm Tần Tranh "Tôi muốn đi tắm."
Lúc này Tần Tranh khó khăn lắm mới hết được lửa giận, nghe được lời nói của cô, tức giận nói "Một đêm không tắm rửa có thể bẩn chết người sao?"
Cô chủ càng không vui, mím môi đứng ở chỗ đó không nhúc nhích.
Trần Đại mở miệng cắt ngang “Ở đây không có nước nóng, chỉ ngày một ngày hai thôi, đợi người nhà cô tới chuộc cô là được rồi.”
Cô cúi đầu, không biết có nghe thấy hay không, dù sao thì cô vẫn đứng đó, cứng đầu như một con bò.
Tần Tranh trừng mắt nhìn Trần Đại Nhìn phiền toái mà cậu bắt đi
Trần Đại cười khổ Tiền khó kiếm, phân khó ăn.
Tần Tranh không có thời gian dây dưa với cô, đứng dậy muốn về xe ngủ, nhưng một bàn tay nhỏ bé đã nắm lấy góc quần áo của anh, cuối cùng giọng điệu cũng có chút dao động "Tôi sợ bóng tối."
Cơn giận nguôi ngoai của anh sắp nổi lên lần nữa, nhưng Trần Đại nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vội vàng nói “Anh Tranh, để anh mệt một đêm rồi, em về xe trước đây.”
Xem như cậu ta có thể nhìn ra rồi, thiên kim đại tiểu thư này có ý với anh Tranh, vừa hay anh cũng già đầu không còn nhỏ nữa rồi, thử tác hợp xem.
Cậu ta vội vàng chạy đi, ánh mắt Tần Tranh thâm thúy nhìn bóng lưng của cậu ta.
Anh cúi đầu liếc nhìn cô gái nhỏ "Buông tay ra "