Tay Hướng Ca không hề ngừng lại, nhẹ nhàng làm loạn trên lưng nàng, lại chạm vào eo, mân mê tới rốn của nàng. Dường như chàng phát hiện vị trí giữa hai chân nàng là có cảm xúc tốt nhất, làn da bên trong đùi rất non nớt, mềm mại giống như đậu hũ.
Vì vậy Hướng Ca liên tục quanh quẩn giữa hai chân Lâm Kim, chọc cho nàng ngứa ngáy đến tận đáy lòng.
Ngay cả tượng đất cũng có lúc nổi nóng, rốt cuộc nàng tức giận ném cây bút đi, quay đầu hỏi: "Thiếu gia, cuối cùng thì người muốn làm gì?"
"Dạy em."
"Nhưng mà.." Khí thế "hợp tình hợp lý" của chàng làm Lâm Kim chùn bước.
"Nhưng mà cái gì?"
Lúc nàng nói chuyện, một ngón tay thon dài đột nhiên cắm vào nơi ướt át kia. Nàng bất giác rên khẽ.
Chàng bắt đầu dùng ngón tay rút ra chọc vào.
Lâm Kim uốn éo muốn tránh khỏi ngón tay chàng. Nhưng phiền nỗi nàng ngồi trên ghế, không thể di chuyển.
Hướng Ca thoạt nhìn gầy yếu như thế nhưng sức lực lại không hề nhỏ. Chàng dùng một tay đâm vào hoa huyệt của nàng, tay kia gắt gao trói chặt chân nàng.
"Tiếp tục viết."
Nàng đành phải tiếp tục, nhưng nào có thể viết nổi.
Chẳng mấy chốc, ngón tay thứ hai cũng cắm vào, bên trong lại càng tăng thêm cảm giác.
Nàng nhíu mày, muốn cố nén không lên tiếng. Cho dù bên ngoài chỉ có hồ sen nhưng trong lòng nàng vẫn vô cùng sợ hãi. Nếu bị người khác nhìn thấy, nghe thấy được, phải làm thế nào đây. Gã gia đinh kia còn canh giữ ở bên ngoài đấy.
Ngược lại, Hướng Ca rất hứng thú với phản ứng của nàng, cảm thấy thật thú vị.
Bộ dạng đỏ bừng của nàng rất đáng yêu. Da thịt trắng sữa, bên trong lộ ra màu hồng nhạt, giống như hoa đào nở rộ ngày xuân, làm cho người ta không nhịn được muốn tàn phá.
Trên thực tế chàng cũng làm vậy, vuốt ve từng tấc da thịt của Lâm Kim. Chàng còn thích vành tai của nàng, mượt mà, cảm giác như bạch ngọc. Trước tiên đưa lưỡi liếm một cái, ừm, không có vị gì.
Nói đến bạch ngọc, chàng có rất nhiều bút, trong đó chàng thích nhất chiếc được làm bằng bạch ngọc.
Chàng đưa tay lấy cây bút bạch ngọc mà mình yêu thích trong ống đựng, nhúng qua nước một lần.
Sau đó chàng liền cầm bút, động tác chậm rãi, quét qua vành tai nàng, đến cổ, xuống xương quai xanh, tới trước hai quả anh đào trên ngực, rồi đến rốn. Sau đó đi xuống nơi thần bí nhất.
Đầu bút dính nước, để lại từng vệt ướt những nơi nó lướt qua.
Sau cùng chàng dừng lại trên đùi nàng, dùng bút vẽ một đóa hoa đào, từng cánh từng cánh lại từng cánh, thật thú vị.
Tiếp theo đầu bút kéo đến hoa khâu, chơi đùa với hạt đậu nhỏ của nàng một lúc, lại thuận kheo khe hở đi xuống.
Tiểu huyệt đang mở ra chờ chàng, Hướng Ca chơi vài vòng trước cửa động.
Lâm Kim hít một hơi, bắt lấy tay chàng.
"Không, không cần."
Hướng Ca thế mà lại thật sự thu tay về.
Không ngờ Lâm Kim vừa mới thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng tay chàng ra, chàng liền xoay đầu bút, cứ thế cắm vào tiểu huyệt. Động tác của chàng cũng không nhanh, chậm rãi đút vào rồi lại rút ra. Bút bạch ngọc lạnh như băng, tiến vào vách tường ấm áp, giống như băng hỏa đối lập.
Nước mắt Lâm Kim thật sự rơi xuống.
"Lạnh không?"