⬅ Trước Tiếp ➡
Khâu Hạ không khỏi quay đầu nhìn đối phương, mới phát hiện Hàn Dật vừa đứng vừa ngủ say.
Mặt cúi xuống đối diện với chỗ Khâu Hạ đang ngồi, đây là lần đầu tiên cậu nhìn nam thần trong lớp ở khoảng cách gần như vậy.
Hàn Dật đẹp trai quá. Sống mũi cao, lông mi cong vυ"t, dáng người cũng rất đẹp, dường như là tác phẩm hoàn hảo của ông trời, tất cả ân sủng đều là ban cho người này.
Sau khi lấy lại tinh thần, Khâu Hạ nhận ra rằng cậu ấy đã nhìn chằm chằm vào Hàn Dật trong năm phút và hoàn toàn bỏ lỡ lời giải thích cho toàn bộ câu hỏi ban nãy. Cậu vội vàng quay lại, cẩn thận nhìn xung quanh, không có ai chú ý đến hành động ngốc nghếch của mình, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó tiếp tục chuyên tâm nghe giảng.
Đây là lần gặp đầu tiên của Khâu Hạ và Hàn Dật, mặc dù nó rất khó xử, nhưng nó khiến cậu khó quên.
Kể từ đó, Khâu Hạ luôn nhìn trộm Hàn Dật.
Trong lớp, cậu sẽ lợi dụng lúc giáo viên chép bài để nhìn bóng lưng của đối phương đang nằm trên bàn, cho dù đang ngủ, bờ vai rộng rãi của đối phương vẫn luôn có thể thu hút sự chú ý của Khâu Hạ. Giờ ra chơi cậu sẽ ngồi trên tảng đá lớn dưới cây với một cuốn sách để xem bên kia chơi, lặng lẽ ghi nhớ đồ uống mà Hàn Dật thường uống nhất sau khi tập thể dục. Ngay cả trong đại sảnh mà Hàn Dật chỉ thỉnh thoảng xuất hiện, cậu cũng giả vờ đi ngang qua và liếc nhìn phần ăn của anh, thầm nhớ vài ngày nữa sẽ nếm thử từng món một.
Cứ như vậy, Khâu Hạ từ từ để mình rơi vào vòng xoáy tình cảm với Hàn Dật, chờ đến khi cậu ý thức được, cậu đã bị mắc kẹt trong đó và không thể tự giúp mình thoát ra.
Sau khi Hàn Dật trở thành người thực vật, giấc ngủ của anh ấy luôn bị gián đoạn, anh ấy thường thức dậy vào lúc nửa đêm và anh ấy không biết khi nào mình sẽ ngủ lại. Lần này hiếm khi được ngủ đến rạng sáng, như thể nó không khác gì đồng hồ sinh hoạt của người bình thường làm việc và nghỉ ngơi.
Mặc dù không ai có thể nhận ra những thay đổi này ngoại trừ Hàn Dật, nhưng Hàn Dật vẫn rất vui mừng. Có thể đó là dấu hiệu cho thấy anh ấy đang hồi phục.
Khâu Hạ chăm sóc anh mấy ngày, thấy Hàn Dật so với lần đầu tiên đến đây sắc thái tốt hơn rất nhiều, trong lòng không khỏi mừng rỡ.
Tại thời điểm dừng sự phấn khích này, cậu vô tình vấp phải chiếc ghế đẩu. Dù đã cố gắng hết sức để không ngã vào người bệnh nhân nhưng cuối cùng cậu vẫn không thể tránh khỏi việc ngồi lên tay Hàn Dật. Khâu Hạ vội vàng xin lỗi người thiếu niên đó, nhưng cậu ấy không chú ý đến lỗ tai đang ửng đỏ cảu người được xin lỗi đang nằm kia.
Hàn Dật bị ngồi lên tay nhưng anh không hề cảm thấy đau, ngược lại anh cảm thấy rõ ràng tay mình đã hoàn toàn ôm trọn bờ mông của bạn học kia, khi cậu ấy đứng dậy còn nảy một cái!
⬅ Trước Tiếp ➡