Mẹ Hàn buồn bã đứng sang một bên nhìn con trai, thấy bạn cùng lớp đến thăm con, thậm chí còn cảm thông rơi nước mắt, bất giác bà bật khóc, vừa bàng hoàng vừa xúc động. Thời gian qua bà cảm thấy, có phải con trai của mình không có bạn ở trường không. Nhưng khi thấy Khâu Hạ đến thăm anh, trong lòng bà cũng thầm ghi nhớ bạn học nhỏ này, đây có lẽ là một người bạn thực sự quan tâm đến con trai mình.
Khâu Hạ phát hiện mẹ Hàn đang nhìn mình, vội vàng lau đi nước mắt trên mặt, “Thực xin lỗi.” Nhưng nước mắt càng ngày càng nhiều, nó không chịu nghe theo sự điều khiển của mình, tựa như van nước một khi đã mở liền không thể đóng lại
Cuối cùng, sau khi mẹ của Hàn Dật đưa cậu ra khỏi phòng ngủ của Hàn Dật cậu mới ngừng khóc.
Mẹ Hàn dẫn cậu vào phòng khách, nói chuyện bình thường với Khâu Hạ. Hỏi về cuộc sống hàng ngày của Hàn Dật ở trường, bà cũng hỏi về một số chủ đề cá nhân về Khâu Hạ. Khâu Hạ trả lời từng câu một, kiên nhẫn trò chuyện. Trong lúc trò chuyện, mẹ Hàn càng thấy ưng ý với cậu bạn học nhỏ này, bà chỉ hận không biết bạn học nhỏ này của con trai sớm hơn để bảo cậu thường xuyên đến nhà chơi.
Khi Khâu Hạ rời khỏi nhà Hàn Dật cậu mới thả lỏng cơ thể một chút. Cậu không nhất thiết phải ngồi tán chuyện với người cậu không quen biết nhiều, nhưng đối phương lại là mẹ của Hàn Dật, cho nên cậu chỉ có thể kiên nhẫn đáp lại. Hơn nữa, cũng may đối phương không có hỏi đến quan hệ của mình và Hàn Dật, nếu không cậu cũng không biết phải trả lời như thế nào, ba năm qua cậu và Hàn Dật căn bản không quen biết nhau, mà chỉ có cậu lén lút theo dõi đối phương.
Khâu Hạ về nhà và nhốt mình trong phòng, cố gắng tiêu hóa những gì đã xảy ra ngày hôm nay. Ngay cả khi buổi tối, bụng cậu đói mốc meo, mẹ cũng đập cửa gọi cậu ra ăn cơm nhưng mà cậu vẫn tiếp tục giam mình trong phòng. Việc Hàn Dật trở thành người thực vật đã ảnh hưởng rất lớn đến cậu, và cậu thực sự không có hứng thú để ăn uống.
Cậu rất muốn giúp Hàn Dật, nhưng phải làm sao đây, ngay cả bối cảnh xuất thân như gia đình Hàn Dật còn không cứu được anh ấy thì cậu có thể làm gì được đây? Nhưng cậu vẫn muốn ở bên cạnh Hàn Dật, dù chỉ có thể chăm sóc cho anh ấy thôi cũng được, nhưng cậu không có lý do phù hợp để ở bên cạnh chăm sóc anh.
Đột nhiên nhớ tới vấn đề chăm sóc cho anh, cậu có nhớ ban ngày khi nói chuyện với mẹ Hàn, quản gia nhà anh có tới cắt ngang cuộc trò chuyện của cậu và mẹ Hàn để hỏi về vấn đề này.
Chú quản gia mở cửa cho cậu nói với mẹ Hàn: "Tôi định sắp tới tìm một điều dưỡng cho thiếu gia, phu nhân có yêu cầu gì không?"
Mẹ Hàn: "Ông tìm ai cũng được. Tìm người có kinh nghiệm và năng lực tốt một chút. Đúng rồi, tốt nhất nên là nam."