Chương 10
“Xin chào mọi người, tôi là Lục Hiểu Dư. Lời đầu tiên cho tôi xin lỗi vì đã không giấu nổi dòng cảm xúc, để mọi người nhìn thấy bộ dạng sướt mướt này.” Cô cúi đầu bày tỏ, sau lại nở ra một nụ cười đầy tự hào “Tôi xin chân thành cảm ơn mọi người vì đã trao cho tôi một giải thưởng vô cùng danh giá. Cảm ơn biên kịch, đạo diễn cùng đoàn làm phim đã tin tưởng và nhiệt tình hỗ trợ tôi trong suốt quãng thời qua. Được góp mặt vào tác phẩm, với tôi đã là niềm vinh dự lớn, nhận được giải thưởng này thì lại càng vinh hạnh hơn. Cảm ơn các tiền bối đã luôn chấp nhận tất cả thiếu sót của tôi, còn tận tình chỉ dạy tôi trong suốt quá trình quay. Đặc biệt là cảm ơn tiền bối Giang Vũ đã luôn chiếu cố tôi, nếu không nhờ có anh ấy giới thiệu, tôi e rằng đã không có một Lục Hiểu Dư như ngày hôm nay. Tôi biết bản thân mình vẫn còn nhiều điều thiếu sót, tôi sẽ cố gắng trau dồi nâng cao trình độ bản thân hơn. Tôi thật sự cảm ơn mọi người ”
Ở phía bên kia màn hình, gương mặt ảm đạm của người đàn ông dần dà chuyển sang thích thú. Hắn tựa người ra ghế, thong dong vắt chân lên bàn, nâng ly rượu trong tay lên miệng. Nửa đùa nửa thật
“Con mèo nhỏ của tôi, quả nhiên rất có tài.”
============================================================
Kết thúc buổi trao giải, Lục Hiểu Dư mệt mỏi ngồi vào xe công ty. Đây là lần đầu tiên cô tham gia một buổi lễ trao giải thưởng lớn, đúng là cái gì càng lớn càng có nhiều áp lực.
Giang Vũ thấy cô sớm đã yên vị trong xe, cũng cố gắng vẫy tay chào tạm biệt người hâm mộ rồi lẻn ra cửa saụ Đợi mọi sự êm xuôi, mới chạy vào trong xe với cô.
Thấy cô gái kia không chút động tĩnh, đành nhẹ giọng hỏi han “Dư Dư, em mệt sao?”
Lục Hiểu Dư không buồn mở mắt ra nhìn, chỉ gật đầu đáp lại “Ừm, mệt…”
Giang Vũ chỉ cười không nói. Anh lấy ra từ trong túi áo một chiếc hộp nhỏ, đem nó hướng về phía cô “Tặng em.”
“…” Lục Hiểu Dư chậm rãi mở mắt, nhìn hộp quà nhỏ trước mặt. Không khỏi khó hiểu “Sao lại tặng em?”
“Quà mừng em nhận giải thưởng lớn đầu tiên trong sự nghiệp.”
“Cái này…” Cô ái ngại nhìn người kia “Em không nhận nổi.”
Giang Vũ cũng sớm không còn lạ lẫm gì với tính cách cô, anh mở hộp lấy chiếc vòng tay ra. Không nói không rằng liền trực tiếp đeo vào tay cô gái nhỏ “Dù gì cũng đã mua rồi, em không nhận anh cũng không biết phải làm gì. Đem bỏ thì phí lắm.”
“Vậy thì sau này đừng có mua.” Cô nhìn anh “Bây giờ địa vị của anh trong giới giải trí không nhỏ, nên hạn chế bắt chuyện với em đi. Tránh thị phi không đáng có, em không muốn liên lụy anh.”
“Liên lụy cái gì? Ngốc quá.” Anh cốc nhẹ lên đầu cô một cái, khẽ cười “Ở đây còn ai không biết mối quan hệ giữa anh và em? Dư Dư à, lẽ nào em…”
“Em mệt rồi, muốn về nhà nghỉ ngơi. Còn về chuyện sau này… cứ để sau này rồi hẵng tính.” Lục Hiểu Dư nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa xe. Cô biết anh muốn nói đến vấn đề gì. Có điều cô và anh, chuyện này là điều không thể.
Giang Vũ cũng chỉ biết cười trừ cho qua chuyện. Hai năm qua anh vì gì mà cố gắng, cuối cùng cũng chỉ có mỗi mình anh hiểu rõ. Đúng là nực cười thật.
…
Xe dừng lại trước khu trọ cũ của cô, Lục Hiểu Dư toang mở cửa xe rời đi thì bị người kia giữ lại.