⬅ Trước Tiếp ➡

kịch liệt thở dốc, nghe vậy kinh ngạc nhìn Trương Diễn, chỉ thấy đôi mắt của sư phụ vốn thanh lãnh như hồ sâu không thấy đáy nay tràn ngập dục
vọng. Môi mỏng của hắn khẽ mở, trên môi vẫn còn ánh nước trong suốt.
Nhận thấy Diệp Huyên đang nhìn, hắn vươn đầu lưỡi liếm một vòng, dường
như muốn liếm đi thứ nước đó, lại dường như muốn nếm lại tư vị vừa rồi.
Diệp Huyên trong đầu nổ ầm một tiếng, dù nàng một lòng muốn đẩy ngã sư phụ tiên phong đạo cốt của mình, nhưng nhìn thấy một màn như vậy trong
lòng cũng không khỏi kinh ngạc. “Sư phụ...” Cả người nàng ngứa ngáy, hoa huyệt lại càng ẩm. “A Huyên, vi sư cho ngươi thuốc giải.” Giọng nói của Trương Diễn như nghẹn trong họng, “Nếu như ngươi không muốn...”
“Đều do sư phụ làm chủ.” Diệp Huyên căn bản không nghe rõ lời của Trương Diễn, chỉ trả lời theo bản năng.
Sau đó, nàng thấy trước mắt tối sầm, Trương Diễn cởi đạo bào rồi khóa
ngồi trên người nàng. Đợi chút, hai mắt Diệp Huyên trừng lớn, sư phụ nói giải độc, chẳng lẽ không phải là cắm vào mà là... Trương Diễn liếc qua
một cái liền hiểu rõ suy nghĩ trong lòng nàng “Trước giải độc cho
ngươi, sau đó chúng ta sẽ làm chuyện của vợ chồng.”
Tiếp đó, căn côn thịt kiên đĩnh sẽ đưa đến bên môi Diệp Huyên. Căn côn thịt kia theo từng lớp quần rơi xuống chậm rãi ló đầu ra, bộ dạng tuyệt không giống với dáng vẻ thanh lãnh cấm dục của sư phụ, thân vừa thô vừa dài, cả căn đều có màu hống nhạt, xung quanh gân xanh nổi lên. Quy đầu
to lớn đập thẳng vào trước mắt Diệp Huyên, lỗ nhỏ phía trên không ngừng
có dịch trắng chảy ra, Diệp Huyên chỉ thoáng nhắc đầu, liền có thể cọ
đến trên căn côn thịt kia.
Một màn này đánh sâu vào trong tâm nàng, Trương Diễn vốn quần áo chỉnh tề, mũ miện đoan chính bây giờ trên khuôn mặt tràn ngập tình dục.
Nguyên Anh chân quân nghiêm nghị không thể xâm phạm, cuối cùng trong giờ phút này cởi xuống đạo bào, từ trên mây ngã xuống phàm trần. diệp Huyên nghĩ rằng, có thể nhìn thấy một màn trước mắt này, bây giờ có muốn nàng chết thì cũng đáng. Mà Trương Diễn cũng không đè nén dục vọng đã bạo
trướng của mình, hắn đem côn thịt đưa tới phía trước, chạm vào đôi môi
mềm mại của thiếu nữ. “Ngoan, A Huyên, mau ngậm lấy nó.”
==================================================
Lúc này, pháp chế cố định Diệp Huyên đã được giải, thiếu nữ kiều kiều
ngẩng đầu, mở ra hai cánh môi hồng nhuận, đem côn thịt Trương Diễn ngậm
vào. Lúc vừa ngậm lấy côn thịt, quy đầu lớn như trứng vịt ở trong miệng
Diệp Huyên lại trướng lớn một vòng, cái lưỡi hương nhuyễn bị côn thịt
khẽ đỉnh, chỉ có thể đảo lung tung trong miệng.
Trương Diễn thẳng eo, khoái cảm to lớn khiến hắn lập tức liền muốn bắn ra. Hắn rên khẽ một tiếng, đưa tay nắm lấy cái cằm khéo léo của Diệp
Huyên “A Huyên, không cần... Không cần ngậm chặt như vậy.” Việc này
Diệp Huyên không thể khống chế, côn thịt hắn lớn như vậy, mà miệng nàng
lại nhỏ như vậy.
Diệp Huyên ô ô nỉ non, theo bản năng dùng đầu lưỡi đẩy côn thịt Trương Diễn, không ngờ lại thành liếm lên quy đầu mã mắt, thắt lưng Trương
Diễn trầm xuống, quỳ hai chân kẹp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Huyên. Hơn phân nửa côn thịt vốn đang ở ngoài cũng nhân thể nhảy vào trong
miệng Diệp Huyên, một căn vừa thô vừa dài, nóng như thiêu đốt, cổ họng
Diệp Huyên như run lên.
Hai mắt Diệp Huyên doanh đầy nước mắt, Trương Diễn đem côn thịt rút ra ngoài, khẽ vút hai bên miệng nhỏ của Diệp Huyên, trong mắt tràn đầy đau lòng “Là vi sư càn rỡ.”
“Sư phụ.” Diệp Huyên không đồng ý, “Không phải nói muốn giải độc cho A Huyên sao, A Huyên, A Huyên muốn...” trong mắt Trương Diễn là một mảng


⬅ Trước Tiếp ➡