Chương 6
tiểu hài tử. Nàng bây giờ đã mười ba tuổi, nhưng khuôn mặt lại đáng yêu
giống trẻ con. Khóc thút thít một lát, chóp mũi có hơi ửng đỏ tựa như
được điểm son, khiến người ta động lòng.
“Thật sự? ” Diệp Huyên ngay lập tức nín khóc mà nở nụ cười, vội vàng
kéo tay áo Trương Diễn, lau loạn trên mặt, lại kích động kéo ngón tay út của Trương Diễn, “Vậy sư phụ không được đổi ý.”
Trương Diễn thoáng sửng sốt, rồi lại hiểu ra là nàng muốn ngoéo tay.
Không khỏi cười thầm trong lòng, quả nhiên vẫn là trẻ con. Tức thời vươn ngón tay cái nhẹ nhàng chạm vào ngón tay Diệp Huyên.
“Ngoéo tay, sư phụ sau này liền viễn vĩnh đều là của ta.” Diệp
Huyên mím môi cười. Trương Diễn cảm thấy trong lòng mềm nhũn, nhớ lúc
Diệp Huyên còn nhỏ, cũng luôn miệng nói những lời này. Nhưng khi nàng
lớn lên, lại không thân cận với sư phụ giống như lúc trước. Đêm đó
Trương Diễn không cẩn thận nhìn thấy Diệp Huyên tắm rửa, hắn hoàn toàn
không hoài nghi đây là do đồ đệ mình cố ý gây nên. Chỉ là bỗng nhiên ý
thức được, Diệp Huyên đã trở thành một đại cô nương, Trương Diễn cảm
thấy rối loạn, lại không thể không lo lắng đến việc nam nữ khác biệt,
cho nên mới có chuyện chuyển Diệp Huyên ra khỏi Phụng Chân điện.
Nếu nguyên thân biết được chân tướng sự việc là như thế này, chỉ sợ sẽ tức giận đến mức hộc máu, đây cũng là nguyên nhân Diệp Huyên nói phương pháp công lược của nàng nguyên thân là sai lầm.
Nguyên thân một mực cho rằng vì Trương Diễn coi mình như tiểu hài tử
nên bản thân mình mới không lọt được vào mắt xanh của hắn. Liền dốc hết
sức ở trước mặt Trương Diễn bày ra mị lực của bản thân, cũng không chịu
làm những hành động mang tính khí trẻ con. Nhưng nàng lại quên mất, với
một người chính nhân quân tử như Trương Diễn, một khi ý thức được đồ đệ
đã trưởng thành thì ngay lập tức sẽ tìm cách kéo dãn khoảng cách giữa
hai người, tránh làm tổn hại thanh danh của đồ đệ. Trương Diễn tận lực
xa cách bản thân thì làm thế nào có thể đẩy ngã hắn. Cho nên Diệp Huyên
sẽ làm ngược lại, chỉ cần Trương Diễn vẫn xem mình như tiểu hài tử, nàng có thể quang minh chính đại tiếp cận Trương Diễn. Đến lúc đó lại thân
thân một chút, ôm ôm một chút dù sao cũng chỉ là tiểu hài tử, hồn nhiên
trong sáng, làm cái gì cũng có thể lý giải.
Trong khi Trương Diễn còn không biết ấu đồ của mình đã hóa sói, vì Diệp
Huyên không chịu buông hắn ra nên hắn liền nắm tay dẫn Diệp Huyên đi.
Trong lòng bàn tay to lớn của mình bây giờ đang nắm chặt lấy bàn tay vừa nhỏ vừa mềm, bên tai là giọng nói líu ríu của Diệp Huyên, cho dù tính
tình hắn lạnh lùng, cũng không nhịn được khẽ nhếch khóe miệng cười cười.
Tối hôm đó, Diệp Huyên lại dọn đồ đạc về lại Phụng Chân điện. Lúc này, trăng đã lên cao, Trương Diễn ngồi bên bàn đọc sách, chợt nghe cửa
phòng chi nha một tiếng, đưa mắt nhìn qua, thì thấy một cái đầu nhỏ đang thập thò tiến vào. Phát hiện ra bản thân đang nhìn, nàng lập tức rụt
trở về.
Trương Diễn buông sách “Còn trốn cái gì nữa, vi sữ đã nhìn thấy trò.” Thân ảnh nho nhỏ phía sau cánh cửa khẽ giật giật, chậm chập bước ra,
trong tay cầm một cái gối đầu, cúi đầu đứng trước mặt bản thân. Trương
Diễn nhíu mày “Trò đây là muốn làm gì?”
“Sư phụ.” Diệp Huyên cắn cắn môi, “Trò muốn ngủ chung với người.”
“Không được.” Trương Diễn không chút do dự từ chối thẳng thừng. Đôi
mắt sáng lấp lánh của Diệp Huyên bỗng chốc liền tối đi, tiểu cô nương
lại cắn cắn môi, tay gắt gao túm chặt cái gối, không nói thêm câu nào,
làm bộ muốn đi ra ngoài.