Thẩm Tương Uyên, kém nàng ba tuổi, từ lúc thuở thiếu thời đã nhập ngũ, chinh chiến sa trường, nghe nói chiến công vô số, lại ỷ vào bản thân khi còn bé là thư đồng của thánh thượng, ở kinh thành nức tiếng ngang tàng, không coi ai ra gì.
Quả thực, có lần nàng dừng chân tại một quầy bán đồ thêu bên đường, từng gặp cảnh chàng ta cưỡi ngựa dạo phố, áo choàng rộng tung bay trong gió, chỉ cần nhìn bóng lưng thôi cũng biết chủ nhân là kẻ phong lưu, cuồng ngạo.
Là một nam nhân.. không dễ sống chung.
Từ trong kiệu hoa truyền ra một tiếng thở dài khó nén.
Đến lúc này, đoàn rước dâu cuối cùng cũng dừng lại, đã tới trước cổng phủ tướng quân, hai con sư tử đá trấn giữ ngoài cửa cũng được treo lụa đỏ, khí tức trang nghiêm cũng vì thế mà dịu đi mấy phần.
Bà mối đứng trước kiệu lớn tiếng hô vang, người vây xem reo hò ầm ĩ.
Kiệu hoa khe khẽ lắc lư, tân lang đá kiệu (2).
(2) Tục lễ "Đá cửa kiệu": Đến giờ tốt khiêng kiệu hoa đặt chính sảnh, tân lang dùng quạt đánh vào kiệu 3 lần, dùng chân đá kiệu 3 lần, tượng trưng cho sự uy nghiêm và hy vọng sau này tân nương việc gì cũng vân theo.
Rèm che được vén lên, Diệp Thê để bà mối dắt mình tới trước cổng phủ.
Hai tràng pháo tét điểm liên hồi, không thiếu những lời góp vui của quần chúng xung quanh.
Hôn lễ của Trấn Quân tướng quân, khách khứa tham gia sao mà ít cho được? Diệp Thê buồn bã thầm nghĩ. Qua lớp khăn voan, nàng thấy thấp thoáng không xa đặt một chậu than, thế lửa không lớn lắm.
"Tân nước bước qua chậu than, sớm sinh quý tử đón lộc tài." Bà mối vừa cười vừa nói, rồi lại ghé vào bên tai Diệp Thê thầm thì: "Mời phu nhân bước qua."
Chân Diệp Thê có tật, khi đứng yên một chỗ thì khó nhìn ra, nhưng khi cất bước sẽ lộ rõ tật. Chậu than đặt ngay trước cửa, khoảng cách gần như vậy cũng đủ để người vây xem trông thấy hết.
Bà mối cảm nhận được sự do dự của tân nương, tưởng là nàng xấu hổ, nói mấy câu trấn an rồi mới nhắc nhở: "Mời phu nhân mau bước qua, đừng để lỡ giờ lành."
Trầm giọng đáp lời, Diệp Thê cắn răng nâng làn váy.
"Ngươi cõng nàng đi." Một giọng nam đột ngột vang lên chặn đứng động tác của nàng.
Diệp Thê sững sờ, cả người như chết trân tại chỗ.
"Gia, thế này không hợp quy củ đâu." Bà mối ngượng ngùng khuyên ngăn.
"Cõng đi." Chàng tiếp lời, thanh âm lãnh đạm đến mức gần như không còn kiên nhẫn, thoáng chần chừ một lát, dường như cũng nhận ra như vậy không thỏa đáng lắm, chàng mới bồi thêm một câu: "Cẩn thận vào."
Nhà trai cũng đã yêu cầu vậy, bà mối nào dám cự tuyệt, vội vàng cõng Diệp Thê lên lưng rồi bước qua chậu than, miệng vẫn không quên nói những câu may mắn.
Tiếng người phụ nữ trung niên gần sát bên tai xua đi cảm giảm kinh ngạc vì câu nói của nam nhân ban nãy. Diệp Thê không muốn phỏng đoán thâm ý của chàng, dù thế nào chàng cũng đã cứu mình ra khỏi cục diện bế tắc, nàng thành tâm cảm kích.
Dứt lời, Thẩm thất thiếu gia quả quyết xoay người đi, Diệp Thê chỉ kịp nhìn thấy gấu áo chàng khẽ bay lên, cũng là gấm đỏ thượng hạng nhưng thêu hoa văn mãng xà, kim quang rực rỡ, và cả đôi ủng đen..
Đôi bàn chân to lớn vững chãi, dáng người cao ráo ngay thẳng. Đôi giày thêu hoa Diệp Thê đang đi chắc chỉ bằng nửa chân chàng.