⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người bọn họ nhanh chóng bước vào phòng họp, nơi có nhiều thành viên của hội đồng quản trị góp mắt bên trong phát cô tài liệu cho mỗi người họ xem.
Sở Nhiễm ngồi ngay trung tâm của bàn dài trong phòng họp. Cô thường đứng vì số lượng tài liệu cần đưa cho mỗi người trong hội đồng lại quá nhiềụ
Cô rất nhạc nhiên khi Sở Nhiễm ra hiệu cho cô như thể anh đang cần thứ gì đó nên cô lấp tức tiến lại gần. Cô đến bên cạnh anh và anh nói cô đứng bên cạnh anh. “Ở lại đây, đứng bên cạnh tôi.” Anh chỉ nói vậy và không còn bất cư chỉ thị nào khác. Cô đứng một bên lắng nghe và ghi chép lại lời những người trong phòng họp trình bày ý tưởng của mình thông qua PowerPoint. Xung quanh chúng cô hơi tối để thấy rõ hơn phần thuyết trình bằng PowerPoint trên màn hình ấy.
Nhưng cô chợt nhận ra Sở Nhiễm cúi xuống dưới bàn và anh ra hiệu cho cô cũng cúi xuống. Cô lập tức cúi xuống, áp tai vào môi anh để nghe thấy những gì anh muốn nói. Nhưng cô ngạc nhiên mở to mắt khi anh bất ngờ hôn lên má cô và chắc chắn rằng âm thanh của nụ hôn ấy đủ to để mọi người có mắt trong phòng họp nghe thấy. Hai bọn họ chuẩn bị trở lại vị trí của mình thì thì đột nhiên đèn trong phòng bật sáng. Tất cả những người có mặt trong phòng họp đang nhìn chằm chằn vào bọn họ. Sở Nhiễm khẽ ho rồi đứng dậy.
“Cảm ơn. Bài thuyết trình của mọi người.”
Những người có mặt ở đó đồng loạt đứng dậy và vỗ tay, dường như họ đã quên mất những gì mà họ vừa chứng kiến lúc nãy. Cô lập tức quay người đi che dấu khuôn mặt đang đỏ bừng của chính mình. Cảm thấy tên quái gở đó đang nhìn trộm cô và có vẻ anh đang cười. Như thể anh rất vui khi khi trêu đùa cô thành công.
“Rồi cũng sẽ có một ngày anh như tôi thôi, Sở Nhiễm.” Cô thầm nghỉ.
Thăm bố mẹ
Kết thúc một ngày làm việc dài, cô rời khỏi công ty, nhìn đồng hồ cũng gần 6h. Cô xuống bãi lấy xe, ghé một tiệm hoa ở trên đường mua một vài bông hoa và một bó hoa hồng trắng. Sau khi chọn được những bông hoa đẹp nhất đưa cho chủ tiệm gói lại thật xinh. Cô nhận lấy bó hoa từ chủ tiệm, trả tiền rồi lên xe rời đi đến nơi mà tôi cần đến.
Điểm đến của cô tại một bệnh viện trong thành phố nơi cô đang sống. Và cũng là nơi mà mẹ vô đang điều trị bệnh.
Một lúc sau cô đến bệnh viện, mọi thứ vẫn như vậy, vẫn không có gì thay đổi. Cô cũng không còn nhớ bọn họ đã ở đây bao nhiêu năm rồi? Nó gần như trở thành một ngôi nhà khác của bọn họ vậy, bắt đầu từ khi mẹ cô điều trị ở đây.
Cô đi vào bên trong bệnh viện, đi đến phòng mẹ cô đang nằm. Vừa mở của, tôi đã mĩm cười khi nhìn thấy hình ảnh bên trong căn phòng bệnh ấy.
Bố cô đang ngồi đút cháo cho mẹ cô, hình ảnh ấy bình yên biết bao nhiêụ Cô rất vui khi nhìn thấy hình ảnh ấy, họ vẫn vậy, vẫn yêu nhau như những ngày đầụ Dù trải bao bao nhiêu sóng gió bao nhiêu khó khăn họ vẫn lựa chọn cùng nhau trải qua. Cùng nhau trải những buồn vui, bệnh tật trong cuộc sống.
“Ồ, còn gái, con mới đến đấy à” Suy nghỉ của cô kết thúc khi nghe thấy tiếng bố nói, ánh mắt ông ấy hiện đang nhìn về phía cô.

⬅ Trước Tiếp ➡