⬅ Trước Tiếp ➡

buôn lậu, nhưng Kỳ Kỳ tốt hơn một chút, cậu kinh doanh sạch sẽ.
Đây là lý do Diêu Dao hay đến B1.
Kỳ Kỳ đang ở quầy lễ tân khi Diêu Dao đến, đôi mắt cậu lập tức sáng ngời khi thấy cô.
"Dao Dao?
Lâu rồi không gặp nha." Kỳ Kỳ đi đến bên cạnh, phàn nàn với cô "Tớ cứ nghĩ rằng cậu đã quên tớ luôn rồi chứ, lâu như vậy mà chẳng có tin tức gì." Diêu Dao xem Kỳ Kỳ như chị em, kéo tay cậu đi vào bên trong.
"Đừng nói nữa, tớ rất mệt.
Nghe nói chỗ cậu có mấy người mới?" Kỳ Kỳ không vui khi nghe thấy.
Người đàn ông to lớn một mét tám tựa vào người cô cọ cọ như một chú chó to lớn.
"Quả nhiên cậu không phải đến vì tớ, cũng không nghĩ muốn tớ." Diêu Dao mang giày cao gót bị cậu cọ đến đứng không vững, chỉ có thể tựa vào tường cố gắng đẩy cậu ra.
"Đừng gây rắc rối nữa, tối nay tớ trả nhiều hơn." Kỳ Kỳ miễn cưỡng nghe lời, buông cô ra, lẩm bẩm "Cậu biết điều tớ muốn không phải là cái này." Kỳ Kỳ thích cô, Diêu Dao biết, nhưng mà cô không muốn rơi vào chuyện tình cảm lúc này.
Diêu Dao xem như không nghe thấy, bước vào thang máy và lên thẳng tầng 5.
Tầng thứ năm chỉ khách VIP mới có thể vào.
Những người phục vụ ở đây được đào tạo khá tốt.
Mọi thứ xảy ra sẽ không bao giờ được nói ra ngoài, bài trí cũng đặc biệt hoa lệ.
"Cậu dẫn người mới tới cho tớ xem đi." Diêu Dao đẩy cửa vào phòng riêng.
Chưa có ai đến.
Cô quay lại nói với Kỳ Kỳ bảo cậu mang cho cô thứ gì đó để ăn.
Cô đói.
"Được rồi, cậu ngồi đi." Ngón tay Kỳ Kỳ vuốt ve trên tấm lưng trần của cô, ra đến cửa, cậu như nhớ ra điều gì đó, liền quay sang "Người hôm nay không giống những người mới khác.
Bộ dáng có vẻ hợp khẩu vị của cậu, phỏng chừng cậu sẽ thích." Diêu Dao nhướn mày.
"Có gì khác nhau?" "Vẫn còn là trai tân đó." Diêu Dao cau mày, đôi môi đỏ khẽ mở "Sao cậu biết?" Kỳ Kỳ nhìn vào môi cô ngây người một lúc, vài giây sau mới trả lời "Cậu thấy sẽ biết." Nói xong bước ra khỏi phòng, thầm mắng "Mẹ kiếp, thật mê người." Tối nay Diêu Dao mặc một chiếc váy màu xanh đậm, chiếc vòng cổ kim cương cô mang vừa hay rơi vào khe ngực sâu không thấy đáy, thật khiến cho người khác muốn tìm tòi đến cùng.
Phần lưng để lộ hơn nửa, vòng eo đẹp đẽ, lại còn mang một đôi giày cao gót màu da, quai giày ôm sát cổ chân trắng mịn làm tăng thêm phần quyến rũ.
Chiếc váy xẻ tà lên tới hơn giữa đùi, vừa đi một bước có thể loáng thoáng nhìn thấy đôi chân nuột nà kia.
Trước khi Gia Gia và một số người khác đến, Diêu Dao đã ăn xong một chiếc bánh mà Kỳ Kỳ đưa cho cô.
Người phục vụ còn cố ý nói là Kỳ Kỳ nói người ta đi mua.
Diêu Dao cười cười, nói cảm ơn.
Kỳ Kỳ cố ý, Diêu Dao có chút buồn rầu, dựa vào ghế sofa.
Qua vài tuần rượu, mọi người trở nên thoải mái hơn, Gia Gia bắt đầu yêu cầu người phục vụ đưa người vào.
"Dao Dao, cậu có nghe nói rằng, hôm nay có một cậu bé đẹp trai lại rất ngây thơ mới đến không?
Nghe nói vẫn còn là trai tân." Gia Gia xiên một quả nho đút cho Diêu Dao.
"Tớ có nghe thấy." Diêu Dao gật đầu, nghĩ người mới lại nổi danh như vậy.
"Vậy nếu như tớ thích, Dao Dao sẽ tranh với tớ sao?" Gia Gia


⬅ Trước Tiếp ➡