Ngày hôm sau lúc đi học, tài xế an phận chờ ngoài cửa, Cố Tích Cẩn ngồi ở ghế sau, vẫy tay với Cố Khê Kiều.
“Em gái, tối hôm qua em đi đâu vậy? Bọn chị đã đợi rất lâu đấy." Ánh mắt hết sức thân thiết.
Cố Khê Kiều liếc cô ta một cái, dường như Cố Tích Cẩn trời sinh chính là để diễn trò, ánh mắt và biểu cảm đều rất chân thật. Lúc trước chính là bởi vì khuôn mặt quan tâm này, làm cho cô buông lỏng phòng bị, chỉ nhìn loại biểu cảm này, ai có thể biết độ hảo cảm của Cố Tích Cẩn đối với cô chỉ đạt tới 48?
Thật sự là diễn xuất tốt, chỉ là nếu không dựa vào hệ thống phân tích thì bản thân cô cũng nhìn không ra.
“Là thầy giáo tìm em.” Cô nhắm mắt giả ngủ, không muốn nhiều lời.
Cố Tích Cẩn thấy cô như vậy, trên mặt hiện vẻ lên nghi ngờ. Cô ta rõ ràng cảm thấy Cố Khê Kiều có cái gì không đúng, mặc dù trước đây Cố Khê Kiều không để ý tới những người khác, nhưng đối với người chị gái này vẫn rất thân thiết. Nhưng mà từ sau bữa tiệc sinh nhật hôm đó, hình như cả người đều thay đổi, khí chất thay đổi, cả khuôn mặt cũng động lòng người hơn.
Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu chứ?
Cố Tích Cẩn cụp mắt, gần đây lúc nói chuyện phiếm với Hạ Tử Tuấn, Hạ Tử Tuấn cũng luôn cố ý vô tình hỏi thăm tin tức của Cố Khê Kiều, điều này làm cho trong lòng cô có chút không thoải mái, mặc dù biết Hạ Tử Tuấn cũng không có ý gì khác, nhưng cô không thích cậu ấy nhắc tới bất cứ người nào ngoài cô ta.
1: Nhiệm vụ mới
Suốt chặng đường hai người không nói gì nữa, khi đến trước trường học, Cố Khê Kiều rất lưu loát mở cửa xuống xe, không đợi Cố Tích Cẩn.
Cố Tích Cẩn sau khi xuống xe nhìn thân ảnh đi xa kia, thần sắc khó lường, cười lạnh một tiếng: "Hừ, cô thật sự là muốn chết, Cố, Khê, Kiều.”
Một đứa con riêng nghèo túng không chịu nổi, thật sự tưởng mình là cô hai nhà họ Cố sao? Thật là buồn cười.
Nếu cô ta muốn ra tay, chỉ cần trở tay thì cô lập tức sống không bằng chết.
Lúc Cố Khê Kiều vừa leo lên lớp song song ở tầng năm đã thấy một nhóm người vây quanh tại cửa, có người tinh mắt thấy được cô, lập tức sôi trào lên: "Á, đến rồi đến rồi mọi người mau tránh ra!"
Nguyên nhân khiến mọi người kích động như vậy, lại là do Ngũ Hoằng Văn bị mọi người vây quanh ở trung tâm.
Tối hôm qua, cậu không ngủ nguyên một đêm, vừa nhắm mắt, khuôn mặt lạnh lùng kia lại hiện lên trong đầu, càng nghĩ càng ngủ không được.
Cố Khê Kiều đã cứu anh, đây là sự thật. Khi tất cả mọi người đều cố tránh xa anh nhiều nhất có thể, cô lại không hề kiêng kỵ mà cứu anh, nói không cảm động chính anh cũng không tin.
Nhưng chính anh trong lúc vô ý đã khiến cô bị thương, điều này nghe thế nào cũng có chút vong ân phụ nghĩa.
Anh không ngủ được đứng lên lục lọi tìm thật lâu, mới tìm được lá thư tình đó. Ngũ Hoằng Văn híp mắt bắt đầu hồi tưởng lá thư tình này làm sao lại rơi vào tay mình, người lạnh lùng như vậy sẽ đưa thư tình cho anh sao? Nghi hoặc thì nghi hoặc, anh vẫn tìm cách để chuộc lỗi.
Nam khôi trường Nhất Trung, chính là đối tượng mọi người tò mò nhất, người tới đây xem rất nhiều, phần lớn là người của các lớp song song của tầng lầu này. Mọi người vây kín cả hành lang, càng đông người càng ồn ào, làm cho người khác cảm thấy thật phiền toái.
Năng lực tinh thần của Cố Khê Kiều còn chưa khôi phục, lúc này vẫn đang đau đầu dữ dội.
Cô đỡ trán thấp chú một tiếng, hệ thống hư không lập tức bố trí cho cô một kết giới cách âm, cùng lúc đó, trong đám người hỗn loạn một chút, đột nhiên truyền đến một tiếng: "Giáo viên chủ nhiệm tới!"
Học sinh dù ở độ tuổi nào vẫn có một loại sợ hãi khó hiểu đối với giáo viên chủ nhiệm, hơn nữa kỷ luật lớp song song bình thường không tốt bằng mấy lớp khác, là đối tượng quan sát trọng điểm của giáo viên chủ nhiệm, cho nên vừa nghe thấy không biết từ đâu truyền tới, lập tức "ồ" một chút giải tán.
Trong nháy mắt mọi người tản ra, chỉ để lại người trong lớp, họ ngược lại không nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm, chẳng qua ngay thời điểm này cũng không ai muốn tìm nguồn gốc giọng nói vừa rồi.
Vẻ mặt Cố Khê Kiều không đổi đi về phía lớp.
Chạm vào khuôn mặt lạnh lùng lãnh đạm của cô, chẳng biết vì sao lời Ngũ Hoằng Văn đã đến bên miệng lại nghẹn ở cổ họng, nói không nên lời. Lúc anh đến đã nghĩ tới phản ứng của Cố Khê Kiều đối với chuyện này, cô vui vẻ tiếp nhận? Hay là một lời từ chối không thể tin được? Dù sao mặc kệ là như thế nào nào, cũng không phải giống như biểu cảm anh nhìn thấy lúc này.
Cô không có phản ứng, hàng lông mi dài rủ xuống, che khuất đi đôi mắt trong suốt, sắc mặt cũng cực kỳ bình tĩnh, không giống với vẻ đẹp dịu dàng mà hôm qua cậu nhìn thấy.
[Mỹ nhân Kiều tôi nói cho cậu biết, độ hảo cảm của Ngũ Hoằng Văn dành cho cậu rất rất cao, tuy nhiên cậu ta là mệnh phạm tiểu nhân, tương lai kết quả khả năng không tốt?] Hệ thống kết thúc kể giới đột nhiên nói một câu.
Cố Khê Kiều thở dài một tiếng: "Tôi nói này, tật xấu thích dự đoán lung tung về người khác của cậu khi nào thì có thể sửa đổi?"
[Không phải, cậu có thể giúp cậu ấy đó!]
“Nói sau đi. ”
Ngũ Hoằng Văn thấy Cố Khê Kiều vẫn không để ý tới mình, có chút nóng nảy, ánh mắt của cậu ấy vừa đen vừa sáng, khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ, lông mi cong cong rậm rạp, sống mũi cao thẳng, tuy là học sinh giỏi lớp tên lửa, nhưng bình thường thích cùng người lớp song song chơi bóng rổ, thoạt nhìn so với học sinh bình thường còn tuấn tú hơn. Rõ ràng đều là đồng phục học sinh bình thường, cậu ấy mặc vào lại có cảm giác anh tuấn như ánh mặt trời.
2: Nhiệm vụ mới
Có người từng thấy chiếc xe đưa rước cậu ấy vài lần, giá trị vô cùng xa xỉ, từ lần đó trở đi, ở Nhất Trung cậu ấy càng nổi tiếng hơn, dường như có thể ngang hàng với Hạ Tử Tuấn lần trước.
Ngày thường đều là thần long thấy đầu không thấy đuôi, lúc này xuất hiện ở trong lớp mình, những người này ước gì có thể ngắm thỏa thích.
“Cố…”
“Sắp vào học rồi." Cố Khê Kiều lấy di động ra liếc cậu ấy một cái.
“À." Ngũ Hoằng Văn buông đồ trong tay xuống, sau đó ra khỏi cửa lớp song song, đợi khi cậu ấy trở về phòng học của mình thì đột nhiên phản ứng lại, sao cậu ấy lại trở về? Sao một chút ấn tượng cũng không có?
Không thể tưởng tượng nổi, nhớ tới khuôn mặt đẹp như tranh đó, cậu tìm cho mình một lý có vẻ nhìn đáng tin cậy kỳ thật không quá đáng tin cậy, đây là, sắc đẹp hại người?
Đợi sau khi cậu ấy đi, Cố Khê Kiều mới trao đổi với hệ thống.
[ Hệ thống kiểm tra đo lường tố chất cơ thể của ký chủ quá kém, tôi đã chủ động vì ký chủ nghĩ ra một phần rèn luyện mới, giúp cường độ cơ thể ký chủ đến trạng thái tốt nhất! Hoàn thành nhiệm vụ điểm tích lũy, 1000. Nhiệm vụ chưa hoàn thành trừng phạt, cấp 2, mù bảy ngày! ]
[Kích hoạt mỗi ngày cưỡng chế nhiệm vụ, rèn luyện một giờ, nhiệm vụ hoàn thành khen thưởng 1 điểm tích lũy!]
Cô nhíu mày: "Cái quỷ gì, ngày hôm qua ta rõ ràng tôi đã đánh ngã một đám trai lực lưỡng đấy!”
Hệ thống không chút lưu tình vạch trần chân tướng [Mỹ nhân Kiều cậu không nên nằm mơ, ngày hôm qua đó là cộng thêm trạng thái tông sư.]
Cố Khê Kiều: "...”
Nữ sinh bàn sau thấy Ngũ Hoằng Văn đi rồi, đưa tay chọc vào lưng Cố Khê Kiều, cúi đầu lại gần nhỏ giọng hỏi: "Này bạn học Cố, sao bạn không để ý tới nam khôi vậy?”
Cố Khê Kiều cười với cô, sau đó cầm hộp chocolate đưa cho cô: "Cho cậu này.”
“Tớ…”
“Cầm lấy.”
Nữ sinh kia sửng sốt một chút, sắc mặt ửng đỏ, cẩn thận nhận lấy hộp sắt.
Trấn an nữ sinh này, Cố Khê Kiều mới quay đầu lại tiếp tục làm bài, Tiêu Vân tinh mắt đã nhìn thấy bài thi cô bày ra. Cô ấy nhớ tới ngày hôm qua Cố Khê Kiều không tốn chút sức lực đã giải xong vô số bài tập khó, Tiêu Vân không khỏi cầm lấy một bài thi toán, đề cuối cùng trên đó quả nhiên viết.
“Cái đó... Cậu có thể cho tớ mượn bài thi toán được không?”
Cô cong mày lên: "Đương nhiên.”