Một đêm mập mờ hỗn loạn (3)
Dung mạo của người đàn ông này đẹp như điêu khắc, tuấn mĩ không tì vết, bên trong vẻ âm nhu chính là vài phần lạnh lùng cùng mạnh mẽ, khí khái hào hùng, cả người tản ra khí chất mạnh mẽ bá đạo, giống như một con sư tử mạnh mẽ trên thảo nguyên, bất cứ lúc nào cũng có thể tập kích con mồi.
Mặc dù không mặc quần áo, nhưng khí chất ngạo nghễ tôn quý trên người anh vẫn không hề phai bớt, giống như sinh ra đã cao quý hơn người.
Anh ta... Tuyệt đối là người đàn ông đẹp nhất mà Bạch Lăng từng thấy trong suốt 27 năm cuộc đời, không giống với loại vẻ đẹp trung tính có chút mềm mại phổ biến bây giờ.
Chỉ là toàn thân anh tản ra một loại khí chất lạnh lùng, nghiêm túc, khiến người ta không rét mà run, giống như người yếu đứng trước kẻ mạnh vậy, sợ hãi theo bản năng.
Mái tóc mềm mại che khuất đôi mắt của anh, nhưng Bạch Lăng vẫn có thể cảm giác được, ánh mắt anh, lạnh lẽo không chút nhiệt độ, không có bất kỳ cảm xúc nào, hoàn toàn lạnh lẽo. Ánh mắt ấy nhìn cô như thể cô chỉ là rác rưởi ven đường, ngay cả tư cách khiến anh tức giận cũng không có, dù chỉ là nhìn cô một chút, đấy cũng đã là ban ơn cho cô rồi.
Bỗng nhiên người đàn ông vươn tay nắm chặt cằm cô, sức lực của anh lớn đến mức như thể muốn bóp nát xương cằm cô vậy.
Bạch Lăng cảm thấy xương cằm đau đớn đến muốn vỡ ra:
“Đau quá... Đau quá... Anh... Mau buông tay...”
Cô ra sức kéo cánh tay mạnh mẽ của anh, giống y như một con thú nhỏ không có năng lực phản khác, chỉ có thể cố gắng giãy dụa, chỉ tiếc đối với anh mà nói, sức lực này của cô chỉ giống như đang gãi ngứa mà thôi.
“Hừ...”
Người đàn ông lạnh lùng hừ một tiếng, thô bạo thả cằm cô ra, sau đó quay người về phòng, mặc kệ luôn cả báu vật nóng bỏng cực phẩm kia vẫn còn đang ở bên ngoài.
Mà nữ chính phim hạn chế kia, mặc dù cơ thể trần truồng, nhưng lại không hề xấu hộ, ngược lại còn có chút khoe khoang, vặn eo lắc mông đi về phía cô.
Khi còn cách cô 3 bước chân, Bạch Lăng liền ngửi thấy một mùi vị khó chịu từ **** trên người cô ta.
* Là do bản tiếng Trung, có thể là từ ngữ nhạy cảm, hoặc khiếm nhã.
Mùi nước hoa nồng nặc trộn lẫn với mùi vị khó chịu sau khi làm tình, khiến người ta buồn nôn, Bạch Lăng không khỏi nhíu mày.
Báu vật kia lại kiêu ngạo hếch cằm, ngón tay sờ từ cổ cô ta, dọc theo những dấu vết mập mờ trên cơ thể mình, cứ thế sờ xuống, giống như kẻ thắng lợi đang khoe khoang chiến lợi phẩm của mình vậy.
“... Bà Minh, nhìn có thích không?”
“... Gì cơ?”
Bà Minh? Bạch Lăng trợn mắt, kinh ngạc nhìn cô ta.
Một đêm mập mờ hỗn loạn (4)
Bà Minh? Bạch Lăng trợn mắt, kinh ngạc nhìn cô ta.
Cô vẫn chưa gả cho ai cơ mà, mặc dù cô rất muốn kết hôn, nhưng rõ ràng cô còn độc thân.
Báu vật phim hạn chế khinh thường liếc nhìn cô, phun ra một chuỗi những lời nói cay nghiệt:
“Cô đừng đánh trống lảng, toàn bộ trên dưới nhà họ Minh có ai mà không biết ý đồ của cô chứ. Tôi cho cô biết, dù cô có cởi sạch quần áo leo lên giường anh Dạ, anh ấy cũng sẽ không thèm liếc nhìn cô nhiều hơn một lần, cô đừng có mơ mộng hão huyền. Cũng không soi mặt vào nước tiểu mà nhìn xem bản thân là loại đức hạnh gì. Hiện tại anh ấy không động đến cô, nhưng không có nghĩa là cả đời sẽ tha cho cô. Sớm muộn gì nhà họ Minh cũng sẽ đuổi cô ra khỏi cửa, đến lúc đó ngay cả một người ăn mày cô cũng không bằng.”
Bạch Lăng nghe cô ta nói càng mơ hồ, đầu óc cô vô cùng rối loạn, cô cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng, quát lớn: “Cô đang nói cái gì vậy? Có gan cô nói lại một lần nữa xem?”
“Hừ, cô giả ngu cái gì chứ.”
Nữ chính phim hạn chế hừ lạnh một tiếng, eo nhỏ uốn éo, cái mông vểnh lên, không ngừng đẩy Bạch Lăng lùi lại phía sau.
Cô không biết sau lưng mình chính là cầu thang, vì vậy liền hụt chân, Bạch Lăng chỉ kịp hét lên một tiếng, lăn từ trên cầu thang xuống.
Bậc thang khá dài, không ngừng đập vào người cô, khiến cô đau đớn đến mức quên chảy nước mắt.
Vài giây đồng hồ ngắn ngủi, nhưng lại giống như một thế kỷ đã trôi qua, cảnh tượng trước mắt cô không ngừng thay đổi, dường như... cô mơ hồ trông thấy một người, không ngừng nói bên tai cô điều gì đó, giống như sao băng thoáng qua.
Lúc cơ thể cô dừng lại, Bạch Lăng đã hoàn toàn rơi vào hôn mê.
Trước khi ngất đi cô còn suy nghĩ, không biết những điều này là thật, hay... chỉ là một giấc mơ.
Nhưng, nếu là mơ, vậy tại sao cô lại đau như vậy?
Tiếng động bên ngoài quấy rầy đến người đàn ông trong phòng, anh tắm rửa xong, mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng bước ra ngoài, tóc anh vẫn còn ướt, từng giọt nước chảy xuống, dưới ánh đèn mờ mờ, khiến hình bóng anh có chút giống thiên thần.
Anh nhìn người phụ nữ nằm ngất đi dưới chân cầu thang, trên trán còn chảy máu, nhíu mày.
Anh không quan tâm người phụ nữ này chết hay sống, nhưng mà... cô không thể chết ở trong nhà họ Minh.
Còn nữ chính phim hạn chế kia hoảng sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, vội vàng chạy tới.
Người mẹ kế thân mến 1
"Anh Dạ... không liên quan đến em, là chính cô ta không đứng vững, tự mình ngã xuống..."
Anh lạnh nhạt nhìn cô gái dưới lầu, tự hồ sống chết của cô không có liên quan gì đến anh.
Thế nhưng một giây tiếp theo, không có ai thấy anh ra tay như thế nào, chỉ nghe thấy “rắc” một tiếng, là tiếng xương bị gãy, như một mũi dao xoẹt qua da, khiến người ta sởn cả gai ốc.
Người phụ nữ mới vừa rồi còn hầu hạ dưới thân anh, đã ngã trên mặt đất, cái cổ ngoặt sang một bên, mí mắt vẫn mở thật to, đến chết cũng không biết tại sao, tại sao... người đàn ông cô ta yêu lại đích thân giết chết cô ta.