Trong đoàn văn công cũng có nhiều người da trắng, nhưng không ai có làn da giống cônantrắng trong suốt, như chỉ cần véo nhẹ là sẽ hằn dấụ
Chỉ một chút khó chịu thôi mà trên mặt cũng hiện rõ mồn một.
Thẩm Trĩ Dữu nhíu mày, nhìn xung quanh một lượt, thấy ghế trên xe đã chật kín người.
Cô khẽ kéo ống tay áo của Cố Dã, ra hiệu cho anh cúi xuống một chút.
Cố Dã nhíu mày.
Cô gái này đúng là nhiều chuyện thật. Chỉ nói một câu thôi mà cũng phải bắt anh cúi đầu?
Anh không động đậy, nhưng cô lại tiếp tục kéo tay áo anh, còn dùng sức hơn trước.
Anh cúi mắt nhìn xuống, ngón tay nhỏ nhắn, trắng muốt đang nắm lấy vạt áo anh. Chỉ hơi dùng lực một chút, đầu ngón tay đã chuyển sang hồng nhạt, trông quá yếu ớt
Trong lòng lẩm bẩm một câu, nhưng lần này anh lại rất ngoan ngoãn, cúi đầụ
Sợ người xung quanh nghe thấy, Thẩm Trĩ Dữu hạ giọng thấp đến mức gần như chỉ là hơi thở
"Mùi hôi quá, em hơi khó chịụ"
Lúc cô nói, xe vừa vặn khởi động.
Tiếng động cơ ầm ầm vang lên che lấp hoàn toàn giọng nói của cô, chỉ có hơi thở nhẹ nhàng của cô phả vào tai anh.
Như một sợi lông chim lướt qua, từ tai, men theo gò má, rồi trượt xuống cổ... ngứa ngáy.
Thẩm Trĩ Dữu nói xong, thấy anh không phản ứng gì thì chớp mắt hỏi
"Anh có nghe thấy không?"
Cố Dã hoàn hồn, ừ một tiếng.
Thấy anh chẳng có chút phản ứng gì, Thẩm Trĩ Dữu bỗng cảm thấy quyết định giữ im lặng suốt cả chặng đường trước đó của mình thật sáng suốt
Chẳng trách điều kiện của anh tốt như vậy mà vẫn chưa có người yêụ
Cái tính trầm mặc ít nói này, ai mà chịu nổi chứ
Ngay lập tức, cô không còn hứng thú để tiếp tục bắt chuyện với anh nữa, dựa lưng vào ghế ngồi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô cứ tưởng rằng anh sẽ im lặng đến hết hành trình, ai ngờ giây tiếp theo, người đàn ông bên cạnh lại đột nhiên lên tiếng
"Sau khi kết hôn, em sẽ theo anh vào bộ đội."
Không biết vì sao anh lại nói chuyện này vào lúc này, nhưng Thẩm Trĩ Dữu vẫn đáp một tiếng
"Em biết mà."
"Hoàn cảnh trong bộ đội không được tốt lắm, em phải chuẩn bị tâm lý."
Tim Thẩm Trĩ Dữu bất giác giật thót một cái, cô lập tức tròn mắt hỏi
"Không tốt đến mức nào?"
Cố Dã nghĩ nghĩ.
Thật ra cũng không khác gì ở quê, nhưng vì cô quá yếu ớt, nên anh vẫn muốn cho cô biết trước để chuẩn bị tinh thần.
"Nói ví dụ thế này nhé, chỗ bọn anh không có nước máy, chỗ lấy nước thì rất xanan"
Anh còn chưa nói xong, Thẩm Trĩ Dữu đã hiểu ngay.
Cô cắn môi, ngẩng đầu nhìn anh
"Anh không giúp em đi lấy nước sao?"
Cố Dã định nói, nếu anh ở nhà thì chắc chắn sẽ đi lấy nước giúp cô.
Nhưng anh còn phải làm nhiệm vụ, phải huấn luyện, có khi mười ngày nửa tháng không về, đến lúc đó cô chắc chắn phải tự rèn luyện bản thân, tự đi lấy nước.
Nhưng khi nhìn vào mắt cô, lời định nói lại nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra.
Đường ở nông thôn thật sự khó đi.
Hầu hết đều là đường đất.
Hơn nữa, trời nóng, mưa lại nhiều, đường bị xe cộ đi lại cán qua, chỗ cao chỗ thấp, gập ghềnh khó lường.
Xe chạy cũng lắc lư không ngừng.
Lúc xuống xe, chân Thẩm Trĩ Dữu gần như mềm nhũn.
Cố Dã xuống trước, mà đám đàn ông phía sau cứ như thể có mắt dài hơn bình thường, ai cũng nhìn về phía cô.
Ngay lúc cô suýt nữa mất thăng bằng, suýt bổ nhào xuống đất thì Cố Dã quay lại, nhanh tay đỡ lấy cô.
Nhờ có anh, cô mới loạng choạng bước xuống xe, theo bản năng bám chặt lấy cánh tay anh. Cô giống như một cây cải thìa bị dập nát, mềm nhũn không còn sức lực, vẫn còn chút hoảng hốt, nhỏ giọng nói
“Vừa rồi… cảm ơn anh nhé.”
“Ừ.”
Trời vừa nóng, vừa oi bức, cộng thêm việc cô vốn dễ say xe.