⬅ Trước Tiếp ➡
36: Ai làm tổn thương, người đó dỗ dành.
Nguyên Nguyệt Nguyệt đi vào biệt thự, không nói lời nào đi vào phòng ngủ, bước vào phòng tắm đi tắm rửa.
Cảnh sát sẽ đến bắt cô sao?
Cô không biết.
Khí trời mùa hè nóng nực, cô lại lạnh đến phát run, sự lạnh lẽo từ sâu trong lòng cô, dường như đóng bang tất cả các tế bào của cô.
Rốt cuộc cô đã làm sai cái gì mà lại bị nhưng kẻ có tiền đó chơi đùa?
Có tiền thì hay lắm sao?
Thật sự cô có mắt như mù, sao lại xem chú như người tốt?
Nước ấm áp từ đỉnh đầu chảy xuống hai chân, cô nhắm mắt lại, gương mặt xinh đẹp không có chút sức sống.
Bên ngoài biệt thự, Ôn Cận Thần cố chấp không bước vào cánh cửa này, gọi dì Quế ra hỏi.
“Thiếu phu nhân không ổn lắm.” Mặt dì Quế đầy lo lắng, “Mấy ngày gần đây, cô ấy cũng không thích cười như trước, thường nhìn điện thoai đến ngẩn ngư. Lúc này chắc hẳn đang trốn trong phòng tắm để khóc! Tóm lại là dáng vẻ rất đáng thương.”
“Làm đồ cho cô ấy ăn.” Ôn Cận Thần phân phó.
“Thiếu gia à!” Dì Quế nhìn mà sôt ruột, “Con gái đau lòng, ăn cũng không vô, đối với những bệnh này, ai làm tổn thương người đó dỗ.” Nói xong còn cố ý để lại ánh mắt ám chỉ.
“Không phải tôi làm cô ấy tổn thương.” Ngữ khí của Ôn Cận Thần không tốt lắm.
“Có thể…” Dì Quế khó xử thở dài, “Gần đây thiếu gia cũng không gọi điên cho tôi hỏi tình hình của thiếu phu nhân, tôi cũng không chủ động nhắc đến. Nhưng thật ra gần đây thiếu phu nhân lầm bẩm nói chú. Thiếu gia, chú này là ai?”
Mắt Ôn Cận Thần sáng lên, “Dì nói thật chứ?”
“Còn có thể là giả sao?” Dì Quế cười khẽ.
Bà đến làm việc năm hai mươi mấy tuổi, đã nhìn thiếu gia lớn lên, khó khan lắm thiếu gia mới có hứng thú với một cô gái, bà thực sự không muốn nhìn thấy thiếu gia bỏ lỡ mối quan hệ này vì giận dỗi.
“Thiếu phu nhân còn trẻ, cũng không có kinh nghiệm yêu đương, giống như tờ giấy trắng, năng lực tiếp thu chuyện gì cũng chậm chạm nhưng đây chẳng phải điều đáng quý ở cô ấy sao?” Dì Quế chỉ dẫn, “Thiếu gia nhanh đi dỗ dành thiếu phu nhân đi! Cô ấy khóc đến mức đáng thương rồi.”
Đôi mắt Ôn Cận Thần nhìn lên ánh sáng ấp áp trên làu, hỏi lại: “Cô ấy thì thầm chú cái gì?”
“Nói sao chú không gọi điện cho cô ấy chứ! Bây giờ chú ăn cơm chưa! Miếng bánh gato mà chú đưa cô đi ăn là gì vậy.” Dì Quế nói, “Thiếu gia, trong lòng thiếu phu nhẫn cũng không phải không có cậu mà!”
Đôi môi đang mím của Ôn Cận Thần lúc này mới nâng lên, hình dáng đôi môi rất quyến rũ.
Chẳng lẽ là anh nóng vội?
Chà chà!
Cô gái kia!
Cô chính là có ma lực này, khiến anh trong một khoảng khác có thể để tất cả nhưng sai lầm đặt nên người anh.
“Chăm sóc cô ấy cho tốt.” Ôn Cận Thần căn dặn.
Dì Quế vội nói, “Thiếu gia, cậu không vào nhà sao?”
Bà nói nhiều lời vô ích như vậy chính vì để thiếu gia và thiếu phu nhân hòa thuận, chẳng lẽ không có tác dụng nào sao?
“Đầu tiên cứ trừng phạt cô ấy một chút.” Tinh thần Ôn Cận Thần thoải mái, “Để xem lần sau cô ấy còn dám phản tôi không.”
“Thiếu gia…”
“Đúng rồi, tấm thẻ này cho cô ấy, nói với cô ấy đây là tài sản riêng, có ly hôn hay không đều cho cô dùng, mỗi tháng sẽ có một số tiền được chuyển đến.” Ôn Cận Thần nói.
Nhà hàng mua cho cô, tiền mỗi tháng kiếm được sẽ chuyển vào tài khoản này.
“Thiếu gia đúng thật là!” Dì Quế thở dài, “Rõ ràng đối xử với thiếu phu nhân rất tốt, chỉ là cái miệng.”
Nhưng mà nhìn thiếu gia không sao, có lẽ anh sẽ có cách giải quyết của mình.
Ôn Cận Thần nhìn lại căn phòng ngủ đầy ánh sáng, qua người hẹn ba người bạn xấu xa đi đánh bài.
Đêm nay tâm trạng của anh rất tốt!
Đảm bảo sẽ thắng!

Một đêm không ngủ, Nguyên Nguyệt Nguyệt nhìn chằm chằm vào dãy số trên điện thoại, cô quyết định phải nói lời từ biệt đầy đủ.
Nếu không, nếu như không làm thế, trong nội tâm cô có một góc nào đấy vẫn sẽ tồn tại thói quen ỷ vào anh.
Không thể tiếp tục như vậy được.
Cô nhất định phải phân rõ giới hạn với anh, mãi mãi, mãi mãi không gặp lại anh.
Ngây ngẩn học hết một buổi sáng, nhanh chóng đến giờ tan học, cô mới soạn một tin nhắn cho đầu kia.
Nội dung là thế này: “Chú, rất cám ơn chú đã giúp đỡ tôi. Tôi hiểu ý của chú, sau này khi trông thấy chú tôi sẽ làm như không quen chú. Tiền tôi nợ chú tôi sẽ chuyển khoản cho, việc trước đó quên đi, rất xin lỗi. Tạm biệt.”
Thật ra lúc đầu có hơn tám trăm chữ, rất dài, như một bài luận văn.
Có đoạn lên án anh, cũng có đoạn phàn nàn anh thận chí có chỗ anh còn không hiểu.
Nhưng cuối cùng vẫn bị cô cắt bỏ chỉ còn lại mấy chữ như thế.
Cô vẫn cảm thấy dài.
Thể hiện giống như cô quan tâm rất nhiều.
Không phải chỉ là một tin nhắn cắt đứt sao?
Cuối cùng vẫn gửi tin nhắn đi, cộng thêm một trắm đồng tiền điện thoại, đều cho anh.
Ôn Cận Thần đứng trước cửa trường học Nguyên Nguyệt Nguyệt, anh đến đón cô đi ăn bữa tối dưới ánh nến, cho cô một bất ngờ, trên màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn chia ly, còn có một tin nạp tiền điện thoại.
Cô gái này muốn ân đoạn nghĩa tuyệt với anh?
Không có cửa đâu!
Mắt nhìn thấy Nguyên Nguyệt Nguyệt ra đến cổng trường, anh đi qua, trực tiếp ngăn cô lại.
“Lên xe!” Giọng nói anh lộ ra khẩu khí ra lệnh nồng đậm.
Nguyên Nguyệt Nguyệt nhìn occt một chút, ép sự tò mò tại sao anh lại đến xuống, coi anh như không khí vòng qua tiếp tục đi.
Anh chặn trước mặt cô, “Tôi nói lên xe!”
Cô lại đi đường vòng.
Anh dứt khoát giữ chặt tay cô, lạnh nhạt nói: “Lên xe trước.”
“Đủ rồi!” Cô hất tay anh ra, “Tôi không phải đồ chơi mà lúc anh có tâm trạng thì đến tìm tôi chơi với anh, lúc không cần thì đẩy tôi ra. Chơi rất vui sao? Trò chơi thuộc về kẻ co tiền các người?
Ánh mắt Ôn Cận Thần nheo lại, lặng lẽ nhìn cô tức giận, hơi thở lạnh lùng đè nén lượn lờ xung quanh, dường như muốn người khác ngạt thở.
“Tôi không muốn chơi cùng anh.” Cô không bị sự lạnh lẽo của anh là hoán sợ, “Tôi đã nói rõ trong tin nhắn rồi, anh đọc có hiểu không? Tạm biệt!”
“Em đứng lại!” Anh đuổi theo bước chân cô, còn chưa kịp nói tiếp đã thấy Bùi Tu Triết đi về phía cô.
Chẳng lẽ trong khoảng thời anh không xuất hiện bên cạnh cô, cô và Bùi Tu Triết thật sự tiếp xúc nhiều như vậy?
“Nguyệt Nguyệt?” khuôn mặt lạnh lùng của Ôn Cận Thần có hơi nhăn lại, “Sao anh ta lại gọi em là Nguyệt Nguyệt?”
Trong mắt Nguyên Nguyệt Nguyệt đầy sự bối rối nhưng vẫn giả bộ bình tĩnh, “Không gọi tôi là Nguyệt Nguyệt thì gọi là gì?”
“Không phải em là Nguyên Tư Nhã sao?” Ôn Cận Thần gầm nhẹ.
Cô kinh hô: “Sao chú biết tôi tên Nguyên Tư Nhã?”
Ánh mắt anh đảo qua không chút kiên nhẫn, “Ngày kế hôn, bên trên áo cưới và váy cưới của em có ghi.”
“Là… đó… cái đó là…” Nguyên Nguyệt Nguyệt nhắm mắt, cắn môi rồi ngay lập tức nếm được vị máu tươi.
Lần này cô xong đời rồi!
Bùi Tu Triết biết cô tên Nguyên Nguyệt Nguyệt, chú lại cho rằng tên cô là Nguyên Tư Nhã, muốn cô phải giải thích thế nào về việc mình có hai cái tên đây?
⬅ Trước Tiếp ➡