Hắn vươn ra ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào môi âʍ ɦộ hồng hồng. Hai “cánh hoa” mềm mại co rúm lại, giống như cây xấu hổ.
"Có đau không?"
Thẩm Dư Đình lắc đầu. Có chút tê tái, cảm giác hơi kì kì.
Thẩm Uyên bôi thuốc mỡ lên ngón tay coi như dầu bôi trơn, luôn chú ý đến phản ứng của Thẩm Dư Đình, thử thăm dò đẩy ra môi thịt đang gắt gao khép kín.
“Như vậy có khó chịu không?”
Hắn một bên hỏi để phân tán sự chú ý của Thẩm Dư Đình, một bên nhẹ nhàng mà xoa xoa huyệt khẩu, từ môi âʍ đa͙σ đến âm đế đều nhất nhất lướt qua, nhẹ nhàng trấn an.
"Còn nhớ khi còn bé, lần đầu tiên con phát hiện ra rằng nơi này khi sờ vào rất thoải mái, vừa tò mò vừa sợ hãi, buổi tối chạy đến phòng của ta không?"
“Ưm… a—” Thẩm Dư Đình kêu một tiếng, lại theo bản năng vô thức cắn môi. Ngón tay của baba, nhẹ nhàng đưa vào...
Ký ức của cậu ùa về một đêm thời niên thiếu, bản thân ngốc đến mức cái gì cũng đều không hiểu, nên đã cởϊ qυầи mình ra cho baba xem. Mà khi đó ba ba cũng giống như thế này, kiên nhẫn mà dạy dỗ cậu, thậm chí tự mình dùng tay giúp……
Thẩm Uyên rũ mắt, nhìn chằm chằm vào nhục huyệt đang từng tấc nuốt dần ngón tay hắn. Hắn nghĩ tới mấy ngày trước chính mình bôi thuốc Thẩm Dư Đình, cũng không phát hiện ra điều gì bất thường, cũng không có bài xích hắn tiến vào - giống như lúc này, hành lang nóng rực ẩm ướt, chật chội nhưng không vô cảm khô khốc, khối thịt non dịu dàng co lại, bao bọc quấn quanh ngón tay.
Hắn có thể nghe được Thẩm Dư Đình hô hấp đang trở nên dồn dập,trong cổ họng nhịn không được phát ra những tiếng rêи ɾỉ khe khẽ.
“Không thoải mái sao?” Thẩm Nguyên hỏi.
Vừa mở miệng đã nhận ra giọng mình khàn đến dọa người.
"Không ... a ... Ba ba……”
Thẩm Dư Đình không biết thân thể của mình phản ứng như thế nào, rõ ràng vừa rồi không phải như vậy, chính là giờ phút này, dường như tất cả nếp gấp trong nhục huyệt đều sinh ra các dây thần kinh mẫn cảm, kí©ɧ ŧɧí©ɧ thân thể nhiệt liệt, cả người cậu như nhũn ra, chỉ hy vọng baba có thể dùng lực, nhẹ hơn một chút.
“Đình Đình, không sao.”
Yết hầu của Thẩm Uyên khẽ nhúc nhích, thấp giọng nói,
“Là bảo bối quá căng thẳng. Không cần suy nghĩ nhiều, tập trung, nhé?”
Thẩm Dư Đình nắm chặt chăn bông, muốn nói rằng nhục huyệt của cậu không có nước chảy, nhưng lại bị hành động tiếp theo của Thẩm Uyên làm cho sốc đến hét lên:
“A —— ba ba! Không…… A……”
Thẩm Uyên nắm côn ŧᏂịŧ của cậu vuốt vài cái, sau đó bò xuống, liếʍ lên hoa huyệt Thẩm Dư Đình.
“Ưm…… Không…… Ba ba…… Ba ba……”
Thẩm Dư Đình không kịp tránh, thân thể hoàn toàn mềm nhũn vô lực, không còn chút sức nào để nghĩ đến chuyện khác.
Dươиɠ ѵậŧ bị baba dùng ngón tay trên dưới vuốt ve, âʍ đa͙σ bị đầu lưỡi thô dài liếʍ đến run rẩy. Cậu có thể rõ ràng mà cảm nhận được sự chuyển động của Thẩm Uyên, không chỉ có đầu lưỡi liếʍ quanh, còn dùng môi quấn nhẹ, bọc lấy toàn bộ da thịt bên dưới nhẹ nhàng mυ"ŧ vào, đầu lưỡi câu lấy từng cái tiểu hoa đế ( hộŧ ɭε) mà trêu đùa.
Nơi sâu thẳm nhất trong hoa huyệt truyền đến cảm giác quen thuộc đến rùng mình, từng luồng nhiệt dần dần tràn ra bên ngoài, giống như âʍ đa͙σ bị hạn hán lâu ngày được phun trào dâʍ ɖị©ɧ, toàn bộ các khe mật đều được bôi trơn, vô cùng dễ chịu.
Thẩm Uyên chuyên tâm mà liếʍ láp, xoa dịu bên ngoài, đầu lưỡi vươn ra, hướng đến nhục huyệt mà duỗi thẳng, vạch lên nếp gấp phía trên. Bên trên hai tay cũng không lười nhác, lòng bàn tay cứ thế tra tấn đỉnh qυყ đầυ.
Thẩm Dư Đình có lẽ là mới vừa tắm xong, nơi này vẫn còn vương lại mùi sữa tắm. Nhưng dần dần vào sâu hơn, lại cảm nhận được một mùi rất riêng, độc nhất vô nhị thuộc về hương vị Thẩm Dư Đình.
Mà mùi hương này, làm Thẩm Uyên hoàn toàn mê muội.
Giờ phút này, hắn sớm đã quên mất ước nguyện ban đầu của chính mình, trầm mê đắm chìm với cái tiểu huyệt này. Chờ cho đến khi bên trong trào ra một luồng dâʍ ɖị©ɧ nóng hổi, hắn như hóa thân thành một thổ dân đói khát, miệng mở rộng mà đón lấy từng đợt thủy dịch kia, thậm chí còn dùng đầu lưỡi cuốn ra bên ngoài nhục đạo mà câu lộng, muốn dẫn ra càng nhiều càng tốt.
Nam nhân bụng dưới phát trướng, vật giữa hai chân dần dần cương cứng. Mà những điều này, đều bị hắn mạnh mẽ xem nhẹ.
Trong mấy chục năm qua, Thẩm Uyên đều chưa bao giờ hầu hạ ai như thế này, may mà lần cam tâm tình nguyện này không hề uổng phí.