⬅ Trước Tiếp ➡

Chưa nói chuyện khác, phải biết rằng thỏ là loài có tỷ lệ động d.ục rất cao. Cho dù cậu là một con thỏ hamster, trong gen đã mất đi một nửa huyết mạch loài thỏ thì bù lại chuột hamster vẫn là giống loài có khả năng sinh sản mạnh mẽ. Cho nên cái thuộc tính kia của cậu vẫn là được chuẩn bị đầy đủ như vậy a Mặc kệ mười tám năm nay cậu có băng thanh ngọc khiết cỡ nào thì cậu vẫn có nhận thức của một con thỏ... À không, con người mang gen loài thỏ. Còn là một con thỏ cái, sinh ra, lớn lên rồi tương lai sẽ để lại thật nhiều thật nhiều hậu đại aaa...
============================================================
Vốn nghĩ chẳng đợi người đàn ông làm gì với cậu, cậu cũng không thể ngủ nổi trong tình huống thế này. Không vì bản năng thì xưa nay cậu có từng ngủ chung với ai ngoài hai cha. Đương nhiên lúc nhỏ ngủ cùng bạn bè trong trường mẫu giáo sẽ không tính rồi. Không vì lạ giường thì cũng vì sự tồn tại của người bên cạnh mà mất ngủ. Nhưng có lẽ là do trước đó đã chịu quá nhiều kích thích hay bởi lòng ngực của người bên cạnh quá ấm áp, rốt cuộc Bạch Kỷ lại ở trong lòng người đàn ông chỉ mới quen biết chưa đến mười hai tiếng đồng hồ kia ngủ mất rồi. Còn ngủ đến là thơm ngọt, nửa đêm còn chủ động rút vào lòng hắn ngủ say sưa.
Đổi lại là con sói đuôi to nào đó vốn ấp ủ ý đồ đen tối, thế mà cả đêm ôm con thỏ nhỏ mềm mại thơm tho đến mức đáy lòng nhộn nhạo lại chỉ có thể nhìn không thể ăn thật sự là bị bức đến điên. Nhưng lời đã nói ra sao Hoắc Mạt hắn có thể lật lộng cho được.
Nên này gọi là tự làm tự chịu đúng không…
Không thể thừa nhận
Vì vậy hắn chỉ có thể oán trách cái con thỏ nào đó lúc trước còn tỏ ra kháng cự, hiện tại đã thoải mái dụi vào lòng hắn ngủ mất. Vô tâm vô phế đến đáng hận.
Hắn thề, nếu được làm lại lần nữa hắn nhất định sẽ đem con thỏ ra ăn đến xương cũng không còn rồi sau đó mới tính tiếp.
Sau khi hung hăng gặm một cái lên cái tai mềm mại chọc người kia, con sói to oán hận cưỡng ép bản thân chìm vào giấc mộng. Hắn quyết định sẽ ở trong mộng đem con thỏ nhỏ ra đại chiến ba trăm hiệp mới bù đắp được nội tâm khó chịu của hắn.
Bạch Kỷ không hiểu mơ mơ hồ hồ thoát được một kiếp buổi sáng lại mém chút bị ai đó chọc cho động tình.
Nhìn bản thân hoàn toàn bị người ép vào trong ngực, tay chân đan chéo vào nhau đến không có kẻ hở, Bạch Kỷ vừa bàng hoàng vừa cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại. Nhưng vừa nhớ ra được tình huống hiện tại của mình cậu lại bị thứ gì đó vừa nóng vừa cứng không ngừng đâm chọt đến bỏng cả mặt. Còn cả bàn tay đang làm loạn trên da thịt trơn bóng nữa, Bạch Kỷ thật sự là sợ bản thân sẽ bị người này bức ra kỳ động d.ục luôn.
Nhưng cái chuyện này không phải cứ cậu muốn chạy là chạy được liền chứ chẳng nói sức lực của cậu so với người ta cách nhau như hồ với biển.
Con thỏ nhỏ đáy lòng hoảng đến sợ vô thức nỉ non "Hoắc tiên sinh ngài…"
"Em gọi tôi là gì?"
"..."
"Hoắc Mạt…"
"Ừm."


⬅ Trước Tiếp ➡