Khi vừa ra sân, Tùng Tinh thấy Hầu gia đụng phải một nữ tử. Nàng ấy mặc một chiếc váy dài trắng tinh, sắc đẹp nhẹ nhàng và thanh nhã, khiến cho người khác cảm thấy dễ chịụ Nàng ấy xách theo một hộp đồ ăn và khi nhìn thấy Thẩm Ngọc Án, đôi mắt nàng lập tức sáng lên. Tuy nhiên, nàng ấy không vội vàng tiến lại mà dừng lại một chút, cắn môi hỏi “Hầu gia có việc gì gấp sao?”
Khi hỏi ra những lời này, Vân An Nhiên ôm chặt hộp đồ ăn trong tay.
Tùng Tinh lập tức thu ánh mắt lại, trong lòng thầm tặc lưỡi.
Hồi ấy, Hầu gia đã thấy Vân cô nương bị người khác cưỡng ép và đã ra tay cứu giúp. Kể từ đó, Vân cô nương không có chỗ nào để đi, hàng ngày đều mang nước canh đến cho Hầu gia.
Hầu gia đã từng nói Vân cô nương không cần phải như vậy.
Nhưng Vân cô nương cảm thấy mình không đủ sức để hồi báo Hầu gia, nên chỉ có thể làm những việc mà mình có khả năng, như mang nước canh và điểm tâm mỗi ngày. Dù Hầu gia từ trước đến nay không dùng nhiều lắm, cuối cùng thì những món ăn ấy cũng đều vào bụng của Tùng Tinh.
Thẩm Ngọc Án dừng lại một chút. Nếu có ai đó nhìn kỹ, họ sẽ nhận ra giữa hắn và Vân An Nhiên đang giữ khoảng cách, nhìn thì có vẻ ôn hòa nhưng thực chất lại rất xa cách. Hắn chỉ nhàn nhạt gật đầu, vừa định bước đi thì lại thấy hộp đồ ăn trong tay Vân An Nhiên.
Hắn liền nói “Vân cô nương không cần phải như vậy. Ngày ấy cứu Vân cô nương chỉ là chuyện nhỏ, không tốn sức gì.”
Vân An Nhiên mở miệng định nói điều gì đó, nhưng Thẩm Ngọc Án bằng thần sắc nhàn nhạt đã cắt ngang lời nàng ấy “Chuyến này mau đến Tích Thành. Nếu nhà ngoại của Vân cô nương ở Tích Thành, khi đến đó nàng có thể tự mình rời đi.”
Nói xong, Thẩm Ngọc Án lập tức rời đi, hoàn toàn không chú ý đến sắc mặt trắng bệch của Vân An Nhiên sau lời nói của hắn.
Tùng Tinh đứng bên cạnh, chỉ làm bộ như không biết gì.
Hắn nhận ra tâm tư của Vân cô nương rất rõ ràng và cũng cảm thấy Hầu gia chắc chắn biết một chút, nên mới giữ khoảng cách như vậy với Vân cô nương.
Nói gì thì nói, Hầu gia mới vừa kết hôn với phu nhân được một tháng, sao có thể đưa theo một mỹ nhân khác về nhà?
Nếu là trưởng công chúa, có lẽ sẽ muốn đánh gãy chân Hầu gia
Tùng Tinh nhanh chóng theo kịp Hầu gia, nhưng không ngờ Hầu gia lại đi gặp Hoàng thượng, và lý do gặp gỡ lại là để xin từ chức hồi kinh.
Sùng An Đế nhướng mày, lướt qua tấu chương trên tay, tựa lưng vào ghế và nhìn về phía cháu ngoại của mình.
Đứa cháu ngoại này khác với trưởng tỷ, gần như chưa từng làm người khác phải lo lắng. Hắn có vẻ ôn hòa, nhưng thực chất lại rất lạnh nhạt với mọi người. Nam nhân này đã ngao du được một thời gian dài, vì vậy Sùng An Đế không thể đoán ra lý do Thẩm Ngọc Án bỗng nhiên muốn trở về kinh thành.
“Cho trẫm một lý do.”
Thẩm Ngọc Án, với tư cách là An Bá hầu, không phải là một chức quan nhàn tản. Hắn còn phải phụ trách sự an toàn cho Sùng An Đế, nên việc bỗng nhiên trở về kinh thành khiến mọi người cảm thấy bất ngờ. Sùng An Đế không thể không hỏi về nguyên nhân.
Thẩm Ngọc Án bình tĩnh cúi mắt, nói “Trong phòng gửi thư, nội tử không may bị thương, thần không yên lòng, muốn trở về xem sao.”
Sùng An Đế buồn cười, nhưng cũng không nghi ngờ gì. Trưởng tỷ nhà mình vốn có tính tình như vậy và việc Thẩm Ngọc Án thật sự giống mẫu thân của hắn là chuyện rất bình thường. Lão ta chỉ lắc đầu nói “Lúc trước dặn ngươi đưa người lên, ngươi một mực nói mệt nhọc không tiện, giờ này lại nói ngược lại.”
Hai người cuối cùng cũng có một mối quan hệ thân cận, Sùng An Đế chưa từng làm khó hắn. Lão ta phất tay, ra hiệu cho người lui ra ngoài.